Rốt cuộc vào hoàng hôn ngày thứ ba, lúc Bạch Tiểu Thuần đang bay đã biến sắc, cả bầu trời xuất hiện mây đen quay cuồng, một tiếng quát vang vọng khắp thiên địa.
- Bạch Hạo!
Tiếng rống nghiến răng nghiến lợi, mang theo oán khí vô tận, âm thanh bao phủ thiên địa, Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn bầu trời, hắn nhìn thấy ba gương mặt lớn mấy trăm trượng bao phủ tầng mây.
Đó là lão tổ ba đại gia tộc!
Mà người vừa lên tiếng chính là lão tổ Thái gia đã mất đi thân thể, ánh mắt hắn mang theo sát cơ và sấm sét, nhất là trong lôi điện còn mang theo kim thuộc tính, đây là lôi sinh kim, chính là cực phẩm trong kim thuộc tính.
Lão tổ Bạch gia cùng lão tổ Trần gia đang ở bên cạnh hắn, sắc mặt hai người ngưng trọng nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, lúc này không còn chút khinh miệt nào, mà là đối đãi với tồn tại ngang hàng.
Nếu người không hiểu chuyện nhìn thấy ánh mắt này, nhất định cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, phải biết rằng đây chính là Thiên Nhân, mà Bạch Tiểu Thuần chỉ là Kim Đan Đại viên mãn mà thôi, đây cũng là vì Bạch Tiểu Thuần dùng thực lực tranh thủ sự tôn trọng của cường giả.
Nhất là lão tổ Bạch gia, ánh mắt của hắn sinh ra hào quang kỳ lạ.
- Bạch Hạo!
- Dù sao ngươi cũng là người Bạch gia, giao Cự Quỷ Vương ra, dùng đại công này ta cho ngươi làm tộc trưởng Bạch gia.
Trên bầu trời, lão tổ Bạch gia lên tiếng, giọng nói của hắn còn lớn hơn lão tổ Thái gia.
Ánh mắt lão tổ Thái gia không cam lòng nhưng không lên tiếng, hiển nhiên bọn họ đã đạt thành nhận thức chung, lão tổ Trần gia cũng như thế, sâu trong mắt hắn mang theo sát cơ không kém gì lão tổ Thái gia khi nhìn Bạch Tiểu Thuần.