Điểm này từ việc Vô Thường Công không làm phản nhưng vẫn bị Cự Quỷ Vương giấu diếm từ bỏ cũng có thể nhìn ra mánh khóe.
- Như vậy, các ngươi cùng chết đi!
Thời điểm Cự Quỷ Vương động dung, Thiên Nhân Thái gia giơ tay điểm một chỉ.
Giữa không trung chỗ Bạch Tiểu Thuần sinh ra tiếng oanh minh, lần này Bạch Tiểu Thuần không cầm Cự Quỷ Vương ngăn cản, hắn chống Vĩnh Dạ Tán ngăn cản, sau tiếng oanh minh hắn phun máu tươi, cũng mượn lực lui ra sau..
- Bạch Hạo!
Cảnh này làm Cự Quỷ Vương động dung cũng rung động lần nữa, đây là lần đầu Bạch Tiểu Thuần không cầm hắn đi ngăn cản.
- Lão ca, trước đó ta cầm ngươi ngăn cản không phải bởi vì ta sợ chết, mà là ta muốn giữ khí lực mang ngươi bỏ chạy...
Bạch Tiểu Thuần đắng chát lên tiếng, nội tâm nói thầm, mình diễn kịch quá chân thật.
- Lão ca ngươi đừng tuyệt vọng, ta còn thủ đoạn sau cùng.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần xuất hiện hào quang sắc bén, quả nhiên hắn quay đầu nhìn thấy đám người Thái gia cách mình trăm trượng.
- Cự Quỷ Vương này cáo già, vì thủ tín với hắn cần phải hạ chút vốn liếng.
Bạch Tiểu Thuần cắn răng nói ra, hắn có cái nhìn không nặng với vật ngoài thân, lúc này cầm một thanh phi kiếm trong túi trữ vật ra ngoài, trên phi kiếm có một đạo kim vân lóng lánh, là pháp bảo luyện linh mười một lần.
Hắn ném về phía đám người Thái gia, chưa kết thúc, Bạch Tiểu Thuần ném ra không ít pháp bảo, trong này đại đa số đều lấy được từ Man Hoang, trong đó nhiều nhất luyện linh mười một lần, ít thì luyện linh năm lần, sáu lần, hắn ném ra ngoài hơn chục kiện.
- Bạo bạo bạo!!
Bạch Tiểu Thuần làm hắc tiên đã thẩm vấn không biết bao nhiêu người, cho nên đồ của bọn họ cũng có phần của hắn.