Tiểu ô quy biết chuyện này là do mình gây ra, Bạch Tiểu Thuần thật tức giận, hiện tại đang lâm vào nguy cơ sinh tử, nó không qua loa cho xong việc được, thế là giữ vững tinh thần nhìn thẳng vào cấm chế giữa hai tay Cự Quỷ Vương.
Nhìn một chút, đôi mắt tiểu ô quy mở to, nó há to mồm.
- Cấm chế này thật độc, Bạch tiểu tử, cấm chế này có thể lạc ấn, đồ chơi này quá ác độc, đây là cấm chế sinh mệnh cùng tồn tại, ngươi chết, Cự Quỷ Vương sẽ chết, nếu hắn chết... Ngươi không có việc gì.
Cự Quỷ Vương cúi đầu, nội tâm đắng chát, thầm than vì vượt qua kiếp nạn mà không động tay động chân, cấm chế này hắn dự định dùng sau khi bình loạn, cũng chuẩn bị cho đám thủ hạ phản loạn kia dùng, lại biến thành thủ hạ của hắn... Mặc dù cấm chế này không phải không thể phá giải, sau khi mình khôi phục tu vi cũng cần mấy năm mới phá giải được.
- Ta cho lão gia hỏa ngươi biết, ngươi c*̃ng nhìn ra ta có nhiều thủ đoạn, lão tổ Thiên Nhân cũng bị ta làm trọng thương bỏ chạy, ngươi giấu có sâu hơn nữa, tiểu ô quy này cũng nhìn ra chút gì đó, đây chỉ là chút thủ đoạn của ta mà thôi, cho dù sau này ngươi khôi phục tu vi, làm ta không sống không chết, nhưng ta cũng có biện pháp trực tiếp tắt thở, nếu ngươi hại ta, như vậy chúng ta cùng chết.
Bạch Tiểu Thuần nghe tiểu ô quy nói thì uy h**p Cự Quỷ Vương.
- Ta không sợ ngươi, ngươi cũng đừng hại ta, ta bảo vệ ngươi một tháng, ngươi cho ta Thiên Nhân Hồn, chuyện này bỏ qua.
Cự Quỷ Vương trầm mặc không nói, sau một lúc lâu mới nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, trầm giọng mở miệng.
- Bản vương hứa hẹn chưa bao giờ đổi ý, mặc kệ nguyên nhân như thế nào, chỉ cần Bạch Hạo ngươi có thể bảo vệ ta một tháng, sau khi bản vương khôi phục tu vi sẽ không dùng thủ đoạn nào với ngươi, cho nên ngươi có thể yên tâm.