- Ngươi... Ngươi bắt ta lại, mục đích đúng là... Muốn một Thiên Nhân Hồn Kim thuộc tính?
Cự Quỷ Vương hỏi theo bản năng, hắn cảm thấy đây là việc quá hoang đường, là trò cười cho thiên hạ.
- Thế nào, không cho đúng không, lão gia hỏa ngươi đừng ép ta!
Bạch Tiểu Thuần vội vàng, thiên tân vạn khổ đi tới bước này, nếu Cự Quỷ Vương không đồng ý, hắn thật muốn khóc... Lập tức hét lớn đe dọa Cự Quỷ Vương.
- Ta cho, ta cho...
Nội tâm Cự Quỷ Vương có cảm giác sụp đổ, mặc dù Thiên Nhân Hồn quý giá nhưng với hắn mà nói không tính là cái gì, hắn vốn cho rằng Bạch Hạo có tính toán càng lớn, nhưng lại không nghĩ tới chỉ cần một cái Thiên Nhân Hồn...
- Đáng chết, Bạch Hạo đáng chết sao không nói sớm, đến mức chỉ vì một cái Thiên Nhân Hồn, vì một cái Thiên Nhân Hồn... Chút chuyện như vậy liền mang ta ra khỏi ma lao?
Nội tâm Cự Quỷ Vương gào thét.
- Nhanh chóng mang ra đi! Có phải trong túi trữ vật hay không?
Bạch Tiểu Thuần không kiên nhẫn nói ra, sau khi nói xong liền nhìn loạn chung quanh, hắn chui vào một cái hẻm.
- Bản vương... Trên... Trên người ta không có, trong túi trữ vật không có, bên trong đều là một chút tạp vật, tu vi ta chưa khôi phục nên không thể mở bí điện, Bạch Hạo huynh đệ, ta có đề nghị, ngươi suy tính một chút, ngươi xem... Nêu ngươi bảo vệ ta, ngươi bảo hộ ta một tháng, một tháng sau ta khôi phục tu vi, ta thề lập tức mở bí điện lấy Thiên Nhân Hồn cho ngươi!
Cự Quỷ Vương thận trọng nói ra, hắn đang nói thật, thật sự bởi vì hắn không bỏ ra cái gì, trải qua việc lão tổ Thiên Nhân của Bạch gia vừa rồi, Cự Quỷ Vương nhìn rõ, đi theo Bạch Tiểu Thuần chính là hi vọng sống duy nhất, nếu bên cạnh không có Bạch Tiểu Thuần, bản thân sẽ nguy hiểm, trọng yếu nhất, hắn cảm nhận và phán đoán Bạch Tiểu Thuần có khả năng giúp mình chạy thoát khỏi tay ba đại gia tộc.