Đây cũng là nguyên nhân vì sao hắn dám tiếp cận lão tổ Bạch gia, lại dám cầm hồn tháp tự bạo, nguyên nhân thật sự là do hắn đã tính toán thật kỹ, nếu không nắm giữ thế chủ động trong tay, Bạch Tiểu Thuần rất lo lắng mình cũng bị nổ chết...
Lão tổ Bạch gia bị hồn tháp nổ gần người, khi lực lượng hủy diệt biến mất, hắn đã đứng giữa không trung, tóc mất không ít, máu tươi bao phủ toàn thân, quần áo bị phá hủy, hắn chật vật không chịu nổi.
Sắc mặt hắn tái nhợt, hắn phát hiện trạng thái của mình hiện tại rất không xong, mình không có tu vi diệt sát Bạch Tiểu Thuần, một khi hắn cưỡng ép ra tay cũng chỉ gia tăng thương thế nặng hơn mà thôi!
Thân thể hắn run rẩy và phun ra vài ngụm máu tươi, ánh mắt hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần mang theo sợ hãi và sát cơ đậm đặc, hắn không do dự lui ra sau, hắn dùng tất cả sinh mệnh còn lại chạy về Bạch gia.
- Không chết!!
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần cả kinh, nhìn thấy lão tổ Bạch gia còn sống liền hoảng sợ, lại nhìn thấy đối phương hoảng sợ rút lui, Bạch Tiểu Thuần cũng sững sờ, hắn không dám đuổi theo, đôi mắt xoay tròn vài cái sau đó hét lớn một tiếng.
- Bạch Hạo ta là người trắng đen rõ ràng, người không phạm ta, ta không phạm người, các ngươi nghe kỹ cho ta, ta còn có thể sử dụng thần thông này cả trăm lần, các ngươi ai tới chọc ta, một khi ta ra tay, chính ta cũng sợ ta.
Bạch Tiểu Thuần rống to, hắn lập tức mang theo Cự Quỷ Vương sắc mặt tái nhợt và bị thương chạy đi thật xa.
- Bạch Hạo, tốt cho Bạch Hạo, âm hiểm ác độc, lục thân không nhận, tâm ngoan thủ lạt...
Vào lúc này lão tổ Bạch gia đang bay nhanh, hắn vừa bay vừa thổ huyết, nội tâm vô cùng đắng chát, trong ánh mắt mang theo không cam lòng và kinh hoảng, mặc dù hồn tháp tự bạo không thể diệt sát hắn nhưng đã làm hắn trọng thương, trước mắt thương thế quá nặng không áp chế nổi, hắn không thể không cân nhắc trạng thái của mình, đừng nói có thể diệt sát Cự Quỷ Vương, cho dù bản thân hắn cũng lâm vào nguy cơ vô cùng.