Sau tiếng nổ, nước sông bắn tung tóe ra chung quanh, nước sông quanh người Bạch Tiểu Thuần biến mất, cũng không còn thứ gì ngăn cản tầm mắt của hắn, hắn nhìn lên bầu trời, hắn nhìn thấy lão tổ Bạch gia gần như cuồng bạo.
Bạch Tiểu Thuần khẩn trương miệng đắng lưỡi khô, tim đập rộn ràng, hắn hiểu nếu vừa rồi không được tiểu ô quy nhắc nhở, bản thân hắn nhất định phải chết, cho dù có tiểu ô quy nhắc nhở, nếu không phải có Cự Quỷ Vương trong tay, bản thân hắn vốn trọng thương, hiện tại hắn còn trọng thương nặng hơn trước.
Vừa rồi là lão tổ Bạch gia oanh kích, hắn muốn tìm bản thể Cự Quỷ Vương, vừa lúc đi ngang qua đây, nhận được truyền âm của người Bạch gia, hắn nhớ tới Bạch Hạo đáng giận vì thế muốn một tát chụp chết.
Hắn không nghĩ tới một đoàn toàn lực của mình không thể chụp chết Bạch Tiểu Thuần!!
Làm cho lão tổ Bạch gia giật mình chính là người ngăn cản trước mặt Bạch Tiểu Thuần, đó là Cự Quỷ Vương bị Bạch Tiểu Thuần dùng làm tấm thuẫn.
- Hắn là...
Lão tổ Thiên Nhân Bạch gia nhìnCự Quỷ Vương, đột nhiên thân thể của hắn run rẩy, khí tức của hắn trở nên hỗn loạn, hai mắt bộc phát hào quang chưa từng có, có cảm giác như người vừa tìm được đường sống trong cõi chết, vào lúc tuyệt vọng nhìn thấy hy vọng.
- Hắn là... Hắn là...
Lão tổ Thiên Nhân Bạch gia nghẹn ngào, hắn run rẩy sau đó ngửa mặt lên trời cười to, tiếng cười của hắn truyền khắp thành Cự Quỷ, thậm chí hắn cười to mang theo cuồng hỉ, đắc ý, tất cả mọi người đều có thể cảm nhận rõ ràng.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần rung động, ánh mắt Cự Quỷ Vương trước mặt hắn ảm đạm nhưng không có thất thố như Bạch Tiểu Thuần, mà là vô cùng bình tĩnh, hắn hiểu được mình phải chết.