Bạch Tiểu Thuần rất thích hưởng thụ k*ch th*ch như vậy, mắt thấy Cự Quỷ Vương lại dám uy h**p bản thân, hắn nổi giận trừng mắt, hắn nâng tay phải muốn cầm ph*t t*nh Đan cho Cự Quỷ Vương ăn.
Cự Quỷ Vương nhìn thấy biểu lộ điên cuồng của Bạch Tiểu Thuần thì ánh mắt lóe sáng, nội tâm cả kinh, nhớ tới bản thân nghe nói Bạch Tiểu Thuần chính là hắc tiên của ma lao, hắn lập tức hối hận, nghĩ đến bản thân đường đường cường giả Bán Thần, Cự Quỷ Vương sừng sững, hiện tại bị tiểu nhân vật tra tấn như thế, hắn run rẩy nhưng hận nghiến răng, miễn cưỡng làm bản thân bình tĩnh.
- Bạch Hạo, ngươi có mục đích gì, nói đi, chẳng lẽ ngươi phản bội Bạch gia cũng là âm mưu.
Cự Quỷ Vương kiệt lực khống chế bản thân không tức giận, hắn cố gắng bình tĩnh lại, trong lúc nói chuyện hắn còn nhìn hai tay Bạch Tiểu Thuần, nội tâm cực kỳ bi phẫn, sợ lại trêu chọc Bạch Tiểu Thuần liền bị vỗ đầu.
- Cái gì âm mưu chó má, Cự Quỷ Vương ngươi nghe kỹ cho ta, Bạch gia gia ngươi muốn...
Bạch Tiểu Thuần nói tới đây, không chờ hắn lên tiếng, đột nhiên lao ngục khu Đinh chấn động, ngay sau đó đại môn nhà giam bị đánh tan.
Bạch Tiểu Thuần biến sắc, lúc ngẩng đầu nhìn lên liền nhìn thấy có mấy thân ảnh đang đứng trước cửa lớn.
Lúc này có tiếng rống thù hận không đội trời chung vang lên, trong nháy mắt quanh quẩn bốn phương.
- Bạch Hạo! Giờ chết của ngươi tới rồi!
Người nói chuyện là tộc trưởng Bạch Gia, bên cạnh hắn có không ít người Bạch gia, bọn họ đều đi tới khu Đinh.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến hóa, tiểu ô quy biến sắc truyền âm.
- Mang theo hàng đi, bọn chúng đến quá nhanh, Quy gia sắp không khống chế nổi trận pháp nơi này.
Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, trong nháy mắt khôi phục tỉnh táo, hắn không do dự bóp cổ Cự Quỷ Vương và dùng tốc độ cao nhất chạy đi.