Bạch Tiểu Thuần ôm quyền cúi đầu thật sâu.
Nếu là lúc khác việc này không có khả năng, hiện tại lòng người bàng hoàng, đội trưởng do dự sau đó nhìn Bahcj Tiểu Thuần thật sâu.
- Bạch Hạo huynh đệ, ngươi tự giải quyết cho tốt, chúng ta đi trước...
Đội trưởng thở dài, hắn tự nhiên nhìn ra Bạch Tiểu Thuần có bí mật nhưng hắn không quan tâm, cho dù Bạch Tiểu Thuần giết phạm nhân cũng không ai hỏi thăm, hiện tại ném ho Bạch Tiểu Thuần một tấm lệnh bài, hắn không hề lưu lại, lập tức cùng với các lính canh chạy ra ngoài.
Bạch Tiểu Thuần cầm lệnh bài mở cửa nhà giam, điều chỉnh tâm tình bình tĩnh, hắn biết rõ nếu mình có chút sơ suất sẽ gây ra đại sự to lớn.
Hiện tại đã hạ quyết tâm, nghiến răng chạy về chỗ lão giả có cái bớt trên mặt, hắn âm thầm truyền âm với tiểu ô quy, liên tục xác định lão gia hỏa kia có tu vi Kết Đan mới gia tốc chạy về.
Lúc nhìn thấy sắp tới nơi, Bạch Tiểu Thuần vẫn không yên lòng, thừa dịp tiểu ô quy không có chú ý, Bạch Tiểu Thuần thấp giọng lên tiếng.
- Không được, việc này quá mạo hiểm, đây chính là Bán Thần đấy, nếu ngươi phán đoán sai lầm, ngươi không có việc gì, có thể tùy thời đào tẩu nhưng cái mạng nhỏ của ta xong rồi, tiểu ô quy ngươi đi ra tiến vào trong tay ta, ta cầm lấy ngươi, như vậy gặp nguy hiểm, hai ta cùng vượt qua! Đánh cướp Bán Thần, ngươi phải xuất thành ý mới được.
Tiểu ô quy nóng vội bảo vật, nghe Bạch Tiểu Thuần nói thế, mắt nhìn nhà giam bản thể Cự Quỷ Vương cách đó không xa, nó không suy nghĩ nhiều, thân thể bay ra khỏi túi trữ vật đáp xuống trong tay Bạch Tiểu Thuần, bị Bạch Tiểu Thuần cầm lấy.
- Nhanh lên nhanh lên, ngươi có nhiều việc quá, con bà nó, chuyện tốt cướp đoạt Bán Thần, Quy gia ta thực không rõ ngươi còn do dự cái gì, cầu phú quý trong nguy hiểm, ngươi không mạo hiểm thì làm sao có thu hoạch!