Tuy mọi người không ngốc, cũng đoán được Bạch Tiểu Thuần nhất dịnh đã hỏi ra bí mật gì đó cho nên mới diệt khẩu, khi Bạch Tiểu Thuần chủ động đưa ra yêu cầu buông tha ba thành tài phú của Từ Thế Hữu, người khu Ất không nói thêm lời nào.
Dù sao tiên thủ thông qua tra hỏi đạt được một ít bí âật người ngoài không biết, đây là bản thân quy tắc cho phép, chỉ cần không phải ăn quá khó coi là được.
Bạch Tiểu Thuần làm thế không chỉ không có ai chỉ trích, hơn nữa phi thường phù hợp quy củ, vì vậy mọi người chỉ cười cười, sau đó cáo từ, Bạch Tiểu Thuần tinh thần sáng láng quay về khu Đinh, hắn thân là tù phạm nên không thể rời khỏi ma lao, vì vậy thử truyền âm cho Chu Nhất Tinh, không ngờ lại thành công, lúc trước thẩm vấn tộc lão Thái gia, Lý Húc phong tỏa ma lao phòng ngừa tin tức tiết lộ ra ngoài, lúc ấy Bạch Tiểu Thuần lén lút thử truyền âm nhưng không có tác dụng.
Hiện tại tốt rồi, Bạch Tiểu Thuần nói những trận pháp kia, báo Chu Nhất Tinh đi nghiệm chứng thật giả, kiên nhẫn chờ đợi một ngày mới có tin tức trả lời.
- Chủ tử, trận pháp có tồn tại!! Ngươi nói những địa phương kia quá kỳ dị rồi, người ngoài không nhìn ra cái gì, cho dù dùng thần thức quan sát cũng không phát hiện trận pháp òồn tại, nếu không phải ngươi nói cho ta biết địa điểm xác định, ta cũng không tìm ra.
Chu Nhất Tinh khiếp sợ truyền âm báo tin.
Bạch Tiểu Thuần nghe xong liền thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó hắn hưng phấn không nhỏ.
- Quả nhiên là thật sự! Hặc hặc, đã có Truyền Tống Trận, ta nắm chắc chạy trốn càng lớn.
- Hiện tại chờ ba đại gia tộc liều ngươi sống ta chết với Cự Quỷ Vương, tới lúc đại loạn có lẽ không cần chờ Bạch gia tới tìm ta, ta cũng sẽ thoát ra khỏi ma lao chạy đi thật xa.