Nhưng Từ Thế Hữu lại ghi nhớ trong lòng, sở dĩ hắn vơ vét tài phú như thế, chính là vì mở truyền tống trận trong thành Cự Quỷ, thậm chí dựa theo hắn nói, những năm này hắn cũng âm thầm đi tìm vị trí Truyền Tống Trận, cho dù thương hải tang điền, có không ít đã hỏng nhưng vẫn có bộ phận còn sử dụng được.
Chỉ có điều cần rất nhiều hồn dược mới có thể mở ra, mà hắn tích lũy tài phú chưa đủ... Cho nên lúc này bị Hầu gia kia ra tay, Từ Thế Hữu chỉ có thể nuốt hận, cũng không có lực dùng Truyền Tống Trận chạy trốn.
Mà hắn hiểu rõ, một khi vận dụng những trận pháp này, kẻ đầu tiên không bỏ qua cho hắn là Cự Quỷ Vương
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần sinh ra sóng to gió lớn, hắn không thể xác định Từ Thế Hữu nói là thật hay không, nếu như giả cũng thôi, nếu là thật, như vậy Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ tầm quan trọng của nó như thế nào.
- Đây chính là sinh cơ của ta, một khi những Truyền Tống Trận còn tồn tại, cho dù Bạch gia đuổi giết ta, chỉ cần ta chạy trốn ra khỏi ma lao, khi đó có thể chạy trốn khỏi chết.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần rung rung, hắn cố gắng ổn định khí tức, lại hỏi một ít tình huống Truyền Tống Trận, sau khi nhận được toàn bộ đáp án, dựa theo danh sách, trong thành Cự Quỷ có ba trăm bảy mươi mốt chỗ Truyền Tống Trận, nhìn thấy Từ Thế Hữu đang lo lắng, Bạch Tiểu Thuần lập tức ném cho hắn ba viên ph*t t*nh Đan.
Nhìn thấy ba viên ph*t t*nh đan, Từ Thế Hữu lập tức nuốt lấy, sắc mặt của hắn đỏ rực như thiêu đốt, lửa nóng khai mở kinh mạch bị bế tắc, cả người ang run rẩy, Bạch Tiểu Thuần do dự có nên diệt khẩu hay không.
Hiển nhiên diệt khẩu là an toàn nhất, một khi Truyền Tống Trận là thật, hắn lại nói với người khác, môt khi truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng lớn tới Bạch Tiểu Thuần.