Khí tức Bạch Tiểu Thuần chấn động, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Cự Quỷ Vương, cảm nhận được khí tức áp bách trên người đối phương, Bạch Tiểu Thuần run rẩy.
- Cự Quỷ Vương xuất cung... Hắn muốn thị uy với ba đại gia tộc sao?
Bạch Tiểu Thuần nuốt nước bọt, nhìn thân ảnh trên bầu trời, đột nhiên đầu óc của hắn kêu vù vù và không nghe gì nữa!
- Tiên sư bà ngoại nhà nó, đây là chuyện gì, Quy gia nghe thấy khí tức quen thuộc, đó là... Mùi vị của bảo vật!
Khi giọng nói này xuất hiện, trong túi trữ vật của Bạch Tiểu Thuần có một cái đầu chui ra.
Đó là tiểu ô quy, nó đã biến mất từ lâu rồi, Bạch Tiểu Thuần tìm thế nào cũng không tìm được, lúc trước hắn làm tiểu ô quy hôn mê mới tìm được nơi ẩn thân của nó, bằng không cũng không thể tìm thấy tiểu ô quy.
Thậm chí Bạch Tiểu Thuần nhiều thời điểm tiểu ô quy chanh chua này rời đi cho nên thở ra một hơi, trong nội tâm có chút ít thất lạc nhưng không nghĩ tới hiện tại tiểu gia hỏa này lại xuất hiện.
Bạch Tiểu Thuần sững sờ, hắn cúi đầu nhìn thấy ánh mắt tiểu ô quy sang ngời giống như nhìn thấy bảo vật, thậm chí Bạch Tiểu Thuần mơ hồ nhìn thấy nước miếng chảy ra từ miệng tiểu ô quy.
- Ngươi... Ngươi vẫn còn ở đây!
Bạch Tiểu Thuần kinh hỉ, trong Man Hoang này, hắn cô độc một mình, phát hiện tiểu ô quy vẫn còn bên người, nội tâm vô cùng cao hứng.
- Chẳng qua Quy gia chỉ ngủ một giấc mà thôi, như thế nào, nhớ gia gia rồi sao? Cũng vô dụng, ngươi đừng nói chuyện với ta, Quy gia của ngươi thích sạch sẽ!
Tiểu ô quy ngẩng đầu nhìn lên, cũng phủi mặt Bạch Tiểu Thuần một cái.
Nghe câu sau nham hiểm như vậy, Bạch Tiểu Thuầncó cảm giác "Tha hương ngộ cố tri" biến mất không còn gì nữa.