- Đi xem hai nhà khác...
Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, thừa dịp hoàn hôn lại đi Bạch gia, xem xét cẩn thận bên ngoài hồn triều của Bạch gia, Bạch Tiểu Thuần phiền muộn phát hiện số lượng hồn triều không nhiều.
- Số lượng ít như vậy, ta đoán sẽ bị phát hiện rất nhanh, vì vậy nếu như muốn cướp phải đoạt cái lớn nhất.
Bạch Tiểu Thuần lại đi Thái gia.
Lúc này mây trên trời tối đen, rốt cuộc hắn đi tới bên ngoài hồn tràng của Thái gia, hắn dừng bước nhìn sang.
Hồn trận của Thái gia khác với Trần gia, cũng không vờn quanh Thái gia, chúng tương đối rải rác, lại vô cùng gần hoặc xa nhau vài chục dặm, trước mắt Bạch Tiểu Thuần đoán nơi này cách Thái gia hai mươi dặm, nơi này cũng không phải một chỗ, mà là có nơi khác tiếp nối.
Bốn phía hai hồn trận đều có trận pháp đơn độc, cho dù là đêm tối cũng sinh ra hào quang lạnh như băng, nếu muốn đánh phá, cho dù làNguyên Anh cũng cần công kích thật lâu mới có thể.
Một khi dẫn động trận pháp sẽ làm người Thái gia chú ý.
Trong trận pháp có một kiến trúc lơ lửng như tổ ong, mặt ngoài có vô số cái lỗ, có vô số hồn chui ra chui vào, số lượng nhiều tới mức Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập.
Bên trong hồn cấp độ nào cũng có, Nguyên Anh hồn rất nhiều, cũng có không ít hồn đặc thù xen lẫn bên trong... Trừ trong khu vực trận pháp ra, còn có hơn vạn hồn vệ huyễn hóa áo giáp bay ngang, trong mắt bọn chúng xuất hiện hào quang màu đỏ bảo hộ quanh hồn tràng, một khi có người ngoài bước vào trận pháp, bọn chúng sẽ lập tức liều chết tấn công.
Thậm chí trong hồn tràng còn có một ít kiến trúc, có thể nhìn ra đó là nơi Hồn Tu Thái gia đóng quân, tuy chỉ có hơn mười người và tu vi không cao, bọn chúng có thể điều khiển lực lượng trận pháp, đủ để kéo dài thời gian chờ người trong gia tộc tới.