Bạch Tiểu Thuần cũng lui ra sau nhưng lông tốc không tổn hao gì, đôi mắt hắn chuyển động, lập tức biết rõ giao thủ với người Bạch gia trong thành Cự Quỷ, bản thân sẽ có địa lợi, đáng tiếc trong thành Cự Quỷ cấm đấu pháp, đội tuần tra đáp xuống, thần thức khóa chặc, Bạch Tiểu Thuần muốn ra tay cũng không được.
- Bạch lão đầu, ngươi dám tập kích người của ma lao, nơi này là thành Cự Quỷ, không phải Bạch gia của ngươi!
- Các huynh đệ đội tuần tra, ta là ma lao Bạch Hạo, người này làm trái quy củ thành Cự Quỷ chúng ta, chẳng những ra tay trơớc mặt mọi nươời, càng bỏ qua uy nghiêm thành Cự Quỷ chúng ta!
Bạch Tiểu Thuần lập tức trả đũa, hắn rống to sau đó lui ra sau, lập tức bắt lấy Chu Nhất Tinh và rời đi.
Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần đi xa, Thái phu nhân hét lên một tiếng.
- Người Bạch gia, giết hắn cho ta!!
Hai mắt Thái phu nhân mang theo thù hận và oán độc tới tận cùng, oán hận Bạch Tiểu Thuần không thể dùng lời lẽ diễn tả thành lời, bỏ qua đội tuần tra trên bầu trời, hạ lệnh truy kích Bạch Tiểu Thuần, người Bạch gia do dự, đội tuần tra đều dùng mắt lợi hại nhìn chằm chằm vào người Bạch gia.
- Các ngươi đuổi theo nhanh, giết hắn đi!!
Thái phu nhân gào lên như điên, nàng gào to nhưng người Bạch gia không hành động, nàng đang muốn nói với người Thái gia nhưng bị tộc trưởng Bạch gia ngăn cản.
- Câm miệng!
Tiếng quát như sấm làm thân thể Thái phu nhân run rẩy, lúc này quay đầu nhìn chằm chằm vào phu quân của mình.
- Tiện chủng này có thân phận Cự Quỷ Vương ban cho, lão tổ Thiên Nhân cũng phải buông tha, đám người chúng ta không thể làm gì hắn, cho dù có thể ngăn cản nhưng không thể chém giết hắn trong thành Cự Quỷ.