Đội trưởng thở hổn hển, hai mắt sáng lên, hắn hiểu rõ tiên thủ như vậy có ý vị thế nào với đội chín, vì vậy đuổi theo vây quanh Bạch Tiểu Thuần.
Đám phạm nhân áo xám chung quanh cùng đám trọng phạm nhìn lính canh vây quanh Bạch Tiểu Thuần, lại nhìn Chu lão ma co rút trong lồng giam, nội tâm không ngừng khuyên bảo bản thân mình tuyệt đối không đi trêu chọc tiên thủ như vậy!
Tiên thủ này là ác mộng với tất cả phạm nhân.
Khi Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu ưỡn ngực đi xa, phía sau hắn là đám lính canh ngục và đội trưởng đội chín, cả đám cuồng nhiệt đuổi theo, túm tụm bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần còn mang theo sùng bái và kính sợ chưa từng có.
Trong ma lao này cường giả vi tôn, đây đã là pháp tắc cao nhất, trong ma lao, ngoại trừ pháp tắc này, còn có một việc chính là phải tôn kính tiên thủ!
Tiên thủ đại biểu cho tài phú, đại biểu cho địa vị, nhất là trong lao ngục càng như thế.
Như Triệu Phong, hắn chẳng qua là tiên thủ của đội chín, lúc trước bị những người khác vây quanh, cho dù là đội trưởng cũng khách khí với hắn, về phần tiên thủ của đội khác cũng là như vậy.
Trong mắt của người khác Bạch Tiểu Thuần thể hiện tiềm chất tiên thủ không tầm thường, ngay cả Triệu Phong cũng tâm phục khẩu phục, đám người khác càng cuồng nhiệt.
- Bạch huynh quả nhiên là cao nhân!
- Hặc hặc, Bạch huynh, lúc trước chúng ta có chút hiểu lầm nhỏ, những thứ này không nói nữa, từ nay về sau chúng ta là huynh đệ.
- Bạch huynh, lực lượng tiên thủ của ngươi đủ kiêu ngạo trong ma lao này đấy.
- Huynh đệ đội chín phát tài là nhờ vào Bạch huynh, về sau mọi người có chỗ tốt đều chia cho nhau.
Tất cả mọi người kích động mở miệng, Triệu Phong bỏ qua căm thù lúc trước, hiện tại hắn sùng bái Bạch Tiểu Thuần, thủ đoạn của Bạch Tiểu Thuần càng thần bí thì hắn càng kính sợ.