Những người này tản ra, tròng mắt Bạch Tiểu Thuần mở to, hắn nhìn những phạm nhân áo xám túm tụm tới gần đám lính canh bóp vai bóp chân, có cúi đầu khom lưng nói gì đó, hầu như bên cạnh lính canh ngục có không ít kẻ a dua nịnh nọt.
- Những người này là hiệp quản ma lao, bọn chúng không phạm chuyện gì lớn, vả lại có tính cách ôn hòa, chúng sống chết thế nào đều bằng ý niệm của chúng ta.
Dường như nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần đang ngẩn người, đội trưởng thấp giọng cười nói.
- Trong những đầu lâu kia đều là trọng phạm, ví dụ như lão nhân này, năm đó chọc gâận Vương gia nên bị nhốt nơi đây, hôm nay đã hơn hai trăm năm, bởi vì không có bí mật gì cho nên không ai quan tâm tới hắn, hắn cứ tự sinh tự diệt tại đây thôi.
Đội trưởng thứ chín chỉ vào đầu lâu cách đó không xa.
Trong phòng giam có một lão giả, trên mặt lão giả có cái bớt đỏ nhìn rất dữ tợn, hắn đang nhắm mắt, dường như không quan tâm mọi việc bên ngoài.
- Được rồi, chính ngươi đi tìm vui đi, ở chỗ này lính canh ngục chúng ta không khác gì thần linh, quyết định sinh tử của bọn chúng, quyết định hoàn cảnh sinh hoạt tốt xấu, vì vậy... Chỉ cần không phải đặc biệt quá phận, bọn chúng sẽ thỏa mãn yêu cầu của chúng ta.
Đội trưởng giới thiệu sơ lược một phen, phất tay nói ra.
- Cũng có thể thỏa mãn?
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, thậm chí đầu óc hắn rung động, ma lao khác xa suy nghĩ trong đầu hắn.
Nhất là sau khi nhìn thấy thanh niên mặt dài có thành kiến với mình được bảy tám nữ từ xinh đẹp lẳng lơ vây quanh, Bạch Tiểu Thuần trố mắt nhìn.
- Đội trưởng, bọn chúng muốn làm gì thế?
Bạch Tiểu Thuần nhìn sang, hắn l**m bờ môi khô khốc, trái tim bất tranh khí đập loạn, bảy tám nữ phạm nhân có một ít người dung mạo không tồi, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy thích.