Mắt thấy đội trưởng rời đi, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy đội trưởng này là người tốt, còn tốt hơn Vô Thường Công và Lý Húc nhiều, hắn nhìn nơi ở của mình, nơi đây không lớn, chỉ có giường lớn và cái bàn, nhìn rất đơn sơ nhưng chung quanh có trận pháp huyền diệu, dường như có liên lạc với rùa đá.
- Ài, ta biến thành lính canh ngục rồi, thật không ngờ...
Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi xuống, hắn ủ rũ không nói gì, hai ngày qua không xảy ra chuyện gì, từ khi lão tổ Bạch gia xuất hiện, Vô Thường Công hiện thân, không thể sử dụng truyền tống trận, hiện tại hắn biến thành lính canh ngục.
- Mà thôi mà thôi, lính canh ngục thì lính canh ngục a, Chuyện quan trọng nhất hiện chính là vấn đề an toàn của ta... Ta phải làm tốt quan hệ với mấy người khác... Sau khi quan hệ tốt, thời điểm có chuyện còn có người giúp ta.
- Mặc dù chẳng biết tại sao Cự Quỷ Vương cứu ta, tạm thời ta được an toàn, chỉ không biết an toàn này duy trì trong bao lâu.
Bạch Tiểu Thuần thở dài một hơi, vừa nghĩ tới cục diện của mình hôm nay, bởi vì Thiên Nhân Hồn cho nên hắn cắn răng lên tinh thần.
- Đều do Hồng Trần lão nữ!! Còn có Trần Hạ Thiên!!
- Mà thôi mà thôi, không thể dùng truyền tống trận, như vậy chỉ có tăng tu vi bản thân lên, có thể sử dụng biện pháp khác về Trường thành... Hiện tại ta có bốn phân thân Thiên Nhân Hồn, chỉ kém Thiên Nhân Hồn Kim thuộc tính là có thể thành tựu Thiên Đạo Nguyên Anh!
Bạch Tiểu Thuần xoắn xuýt, hắn cảm giác mình hiện tại đang đứng trên vách đá, hơi không cẩn thận là chết không chỗ chôn.
Hắn không có biện pháp khác, không thể dùng truyền tống trận, trước mắt trừ khi bước vào Thiên Đạo Nguyên Anh, bằng không thọ nguyên của hắn đạt tới ngàn năm cũng đi tới cuối cùng, không thể thực hiện mộng tưởng trường sinh.