Tất cả bạo tăng bốn lần.
Oanh oanh oanh!
Bạch Tiểu Thuần kết ấn ngưng kết hư vô thành khe hở, trong nháy mắt tám kim giáp cự nhân bay tới, Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu rống to, lúc này là tình thế ngàn cân treo sợi tóc, không thể lưu thủ.
Sau tiếng nổ lớn, tám kim giáp cự nhân vồ hụt, bọn chúng xuyên qua phía sau Bạch Tiểu Thuần, trên người xuất hiện tám cái khóa vàng tạo thành phong ấn.
Tộc trưởng Bạch gia cũng bị oanh kích, thân thể bị cuốn ra xa xa và hôn mê.
- Thú vị!
Gương mặt lão tổ Thiên Nhân trên bầu trời sinh ra kim quang, lúc trước tại Bạch gia, bởi vì hắn dùng trận pháp khóa tính mạng, tu vi bị hạn chế không nói, cũng không thể dùng chân thân ra tay, cho nên Bạch Tiểu Thuần mới có thể bỏ chạy, cẩn thận suy nghĩ cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, trước mắt phân thân hàng lâm và công kích lại bị kẻ này tránh né, lão tổ Thiên Nhân càng cảm thấy hứng thú với Bạch Tiểu Thuần.
Hắn huyễn hóa gương mặt cực lớn liền thu liễm, sau đó gương mặt thu nhỏ ngưng tụ thành thân ảnh của lão tổ Thiên Nhân, hắn đứng tại nơi đó nhưng thiên địa lại phụ trợ hắn, dường như chỉ bằng một ý niệm của hắn cũng đủ sức tạo ra hủy diệt kinh người.
Hắn mặc áo bào trắng, trong mắt mang theo uy nghiêm và lạnh lùng cúi đầu nhìn Bạch Tiểu Thuần, sau đí đi về phía Bạch Tiểu Thuần một bước, hắn vừa bước tới, trên bầu trời xuất hiện dấu chân to!
Dấu chân to này lớn ngàn trượng, từ trên trời giáng xuống, mây mù tan vỡ, hư vô vặn vẹo, tất cả đều oanh kích Bạch Tiểu Thuần.
Dường như muốn dùng một cước nghiền nát Bạch Tiểu Thuần dưới chân, khí thế rất mạnh, chẳng khác gì cả thiên địa đang trấn áp Bạch Tiểu Thuần.
Năm đó Hồng Trần Nữ bị vị trí trói buộc, khu vực giao thủ là Minh Cung của Khôi Hoàng nhị đại, thân thể trúng nguyền rủa, vì vậy không thể mượn lực lượng thiên địa, bằng không Bạch Tiểu Thuần sớm cửu tử nhất sinh.