Hai người này gián tiếp tham gia vào việc gây náo loạn Bạch gia, là đồng phạm của Bạch Tiểu Thuần, hơn nữa từ biểu hiện lúc trước, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình có thể miễn cưỡng tín nhiệm hai người này, hắn chỉ lưu lại tâm nhãn, cũng không thật có ý định thật đi tới nơi đó.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần cúi đầu nhìn chằm chằm vào Thiên Nhân Thổ hồn trong túi trữ vật, ánh mắt mang theo ánh lửa nóng bỏng.
- Lấy được Thiên Nhân Thổ Hồn... Chuyến hành trình Bạch gia này, mặc dù nguy hiểm, thế nhưng... Đáng giá!
Bạch Tiểu Thuần vừa nghĩ tới đây, bỗng nhiên giật mình, cảm giác mình nghĩ như vậy rất nguy hiểm, việc này rõ ràng giống như một bộ cầu phú quý trong nguy hiểm, lập tức hắn bị hù đến mức run rẩy, tranh thủ thời gian lần nữa sửa chữa sai lầm trong khuynh hướng của mình.
- Không đúng không đúng, ý nghĩ của ta lại sai rồi, không đáng, một chút cũng không đáng... Thiên Nhân Hồn này, chỉ có thể coi là chút an ủi mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần vỗ đầu một cái, như muốn dập tắt ý nghĩ không đúng vừa nhen nhóm lên trong đầu mình vậy.
- Tuy nhiên, đổi lại góc độ suy nghĩ, bản thân mình đang ở Man Hoang, vốn là nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, thân thể không tự chủ được a.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần mới lấy ra Thiên Nhân Hồn, trong mắt mang theo chờ mong, hít thở thật sâu, như muốn làm căng tràn b* ng*c vậy.
Trong nháy mắt khi Thiên Nhân Thổ Hồn xuất hiện trước ngực Bạch Tiểu Thuần liền vận dụng bí pháp Thôn Phệ Thiên Nhân Hồn đoạt được trong táng cung.
Bạch Tiểu Thuần vận chuyển bí pháp đến đâu Thiên Nhân Thổ Hồn phát ra quang mang màu vàng đến đấy, từng tia sáng phóng thẳng lên trời chiếu rọi bát phương hóa thành vô số quang tuyến mà mắt thường có thể nhìn thấy được rồi sau đó lại dung nhập vào toàn thân Bạch Tiểu Thuần.