- Rốt cuộc hắn muốn làm gì, giết Bạch Tề, lại dùng huyết nhục Bạch Tề xóa cấm chế, lấy Thiên Nhân Hồn... Hắn cho rằng hắn còn có thể đi ra, sau đó dùng Thiên Nhân Hồn đổi lấy Ngũ Hành Thiên Thú Hồn sao?
Người Bạch gia bên ngoài tổ địa không hiểu hành vi của Bạch Tiểu Thuần, bọn họ áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác, cho rằng mình là Bạch Hạo, sau khi giết Bạch Tề đã tương đương phản tộc, cho dù lấy được Thiên Nhân Hồn cũng không thể thừa nhận nổi lửa giận của người Bạch gia.
- Đây là ma chướng, chẳng những muốn mưu phản Bạch gia, càng muốn cướp Thiên Nhân Hồn của Bạch gia!
Những tộc lão dòng chính bên ngoài tổ địa tức giận, ánh mắt một ít tộc lão chi thứ hơi lập lòe.
- Ta thấy chưa hẳn, nói không chừng Bạch Hạo đánh chết Bạch Tề chỉ vì ân oán với nhau mà thôi, mà Thiên Nhân Hồn kia, ai đạt được chính là của ai...
- Đúng vậy, Bạch Hạo đi ra ngoài sẽ giao Thiên Nhân Hồn ra đổi lấy i Ngũ Hành Thiên Thú Hồn, đã nói rõ hắn không có tâm phản tộc.
Bởi vì hành động của Bạch Tiểu Thuần cho nên nhiều người sinh ra suy nghĩ khác nhau, Thái phu nhân rống to thê lương, ánh mắt oán độc.
- Hắn nhất định phải chết, giết Tề nhi của ta, hắn nhất định phải chết.
- Mặc kệ hắn nghĩ như thế nào, Bạch Hạo phải chết, giết người trong tổ địa, việc này chính là phản tộc!
Có không ít tộc nhân dòng chính không ngừng lên tiếng.
Lúc này chung quanh đã âm ĩ, cho dù tộc trưởng Bạch gia không ngừng oanh kích bia đá cũng quay người lại gào thét đám người đang giải vây cho Bạch Hạo.
Tiếng rống như sấm sét đè ép các âm thanh khác.
- Dùng thân phận tộc trưởng của lão phu thông báo thiên hạ, Bạch Hạo phản tộc, hắn phải hình thần câu diệt, thanh lý môn hộ, răn đe!
Hắn nói chuyện mang theo băng hàn, giống như nói ra từ khẽ răng truyền ra chung quanh, trực tiếp vận dụng thân phận tộc trưởng tuyên bố Bạch Hạo phản tộc.