Bạch Tề nói rất to nên lời nói quanh quẩn cả quảng trường, bởi vì tu vi không tầm thường, không nói rung chuyển thiên địa nhưng làm mây mù hoàng hôn quay cuồng, khí thế như cầu vồng.
Giống như chúng đang chứng thực cho đáp án của hắn, tộc nhân Bạch gia chung quanh đều khiếp sợ, sau khi suy nghĩ liền hít thở dồn dập, ánh mắt nhìn về phía Bạch Tề mang theo hào quang sáng ngời.
- Phượng Hoàng, đứng đầu vạn điểu, đáp án này...
- Tại sao ta không nghĩ ra đáp án này?
- Thật sự là có cảm ngộ, một cọng lông vũ lại có thể biến thành tính mạng sống sờ sờ.
Thân thể ngũ tiểu thư lúc này rung động mạnh, nàng hiểu ra, cho dù Bạch Lôi, không cam lòng cũng chỉ xiết chặc nắm đấm, nội tâm hắn cũng than thở, tạo nghệ luyện linh của hắn không bằng Bạch Tề, đáp án này xem như kỳ tích khơi dòng suy nghĩ mới.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần ngưng trọng nhìn kỹ Bạch Tề, mặc dù đáp án này không chính xác nhưng hắn đã đi ra con đường của bản thân.
- Đáng tiếc, vẫn sai!
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây liền không quan tâm, suy nghĩ của đối phương hợp với con đường cuối cùng, biết rõ thì biết rõ nhưng muốn đi tới cực hạn là chuyện không có khả năng.
Thái phu nhân hưng phấn đỏ mặt, lúc nàng nhìn Bạch Tề liền kích động không nhỏ, nam tử như mặt trời chói mắt trước mặt, là con nàng, cảm giác mẫu từ tử quý làm nàng vui sướng không kìm nén được.
Còn có tộc trưởng Bạch gia, phụ thân Bạch Tề càng vui mừng, ánh mắt nhìn Bạch Tề như nhìn kỳ lân tử của Bạch gia.
Những tộc lão bên cạnh hắn cũng khiếp sợ, ánh mắt bọn họ sinh ra hào quang rất mạnh, đáp án của Bạch Tề đều làm bọn họ thất kinh, về phần đại tộc lão công đường cũng đứng lên cười to, lần đầu tiên hắn khen ngợi.
- Tốt!
- Quả nhiên là kỳ lân tử Bạch gia ta, đáp án của ngươi không khác gì lão phu, nhưng phần khí phách này có thể trấn áp núi sông!