Trong âm thầm cũng có biện pháp giúp một người đạt được Thiên Nhân Hồn, người đó chính là Bạch Tề!
- Ngươi trở về đi, thời gian định vào một tháng sau.
Sau nửa ngày, trong cửa lớn lại có giọng nói Thiên Nhân lão tổ của Bạch gia truyền ra, tộc trưởng Bạch gia hít sâu một hơi sau đó rời đi.
Rất nhanh, tin tức có quan hệ tới mở tổ địa cũng truyền ra khắp Bạch gia, tất cả người Bạch gia phù hợp yêu cầu, sau khi nghe tin tức liền động tâm.
Nhất là nghe nói trong tổ địa còn có Thiên Nhân Hồn tồn tại, lúc này thiên kiêu các chi thứ đều tham gia, bọn họ muốn tranh giành với thiên kiêu dòng chính.
Mở tổ địa là đại sự, thí luyện trong tổ địa càng là đại sự trong đại sự, cả Bạch gia đều oanh động, quá nhiều tộc nhân bắt đầu chuẩn bị cho mình.
Thái phu nhân vô cùng vui sướng, nàng càng tràn ngập mơ ước vào tương lai Bạch Tề.
Bạch Tề cũng như thế, đương nhiên hắn thủ khẩu như bình, không nói ra dự định của mình, hắn thích thú nhìn đám thiên kiêu chi thứ bận rộn chuẩn bị, nội tâm của hắn cười lạnh, càng có xem thường.
- Thiên Nhân Hồn chỉ thuộc về ta!
Mở tổ địa vào một tháng sau, Bạch Tiểu Thuần biết rõ hơi muộn một ít, dù sao chuyện này quá lớn, mọi người nghị luận cho nên hắn mới biết thời gian chính xác.
- Còn thừa hơn nửa tháng...
Bạch Tiểu Thuần thở dài, hắn chỉ chờ mong chuyện này, bởi vì hắn chờ đợi trong Bạch gia đủ rồi, hắn luôn cảm thấy áp lực khi ở đây, hơn nữa hắn có cảm giác mình không phát tiết chắc chắn sẽ bị nghẹn trọng thương.
- Vì Bạch Hạo, cũng vì ta, ta muốn bọn chúng có một chuyến mở tổ địa thật náo nhiệt.
Có lẽ nguy hiểm trong tổ địa không phải quá lớn, Bạch Tiểu Thuần hiểu đoạt thức ăn trong miệng hổ không khó, khó là bị hổ đuổi giết, chỉ cần mình vừa động thủ trong tổ địa, từ thời điểm bắt đầu ra tay, chính mình sẽ lâm vào nguy cơ sinh tử.