Lúc người chung quanh nghị luận, Bạch Tề mặt biểu tình, lạnh lùng nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong mắt chán ghét biến thành khinh miệt.
Dường như hắn đang dùng ánh mắt nói cho Bạch Tiểu Thuần biết, tất cả cố gắng của ngươi trong mắt ta chỉ là trò hề, chỉ cần giẫm một cái là nát.
Bạch Tiểu Thuần trầm mặc, hắn không tức giận chút nào, hắn nhìn Bạch Tề cố ý vu oan, lại trực tiếp xóa thành tích của Bạch Hạo, nghĩ đến bài danh của hắn trên luyện linh bảng và hồn dược bảng cũng bị xóa rồi.
Thậm chí không cần suy nghĩ quá nhiều, Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ, trong cuộc sống sau này của mính sẽ gắn liền với hai chữ gian lận.
Hành động không thèm điều tra, trực tiếp xóa thành tích của mình cũng nói rõ nhiều việc, ca ca của Bạch Hạo đúng như lời đồn, hắn cực kỳ lạnh lùng với Bạch Hạo.
- Không cho chút cơ hội hay sao?
Bạch Tiểu Thuần than thở, hắn không tức giận, chỉ bi ai thay Bạch Hạo.
- Ta có thể xác định, Thái phu nhân, Bạch Tề đã có hành động với Bạch Hạo, hiện tại ta rất muốn xác định thái độ của tên phụ thân kia...
Bạch Tiểu Thuần trầm mặc, Bạch Tề lại lên tiếng.
- Bạch Hạo, xem mặt mũi ta và ngươi cùng chung phụ thân, ta không muốn giáo huấn ngươi, ngươi thân là thứ tử nên không có tư cách lưu tên mình trên bia thành tích.
- Ngươi là đệ đệ của ta, ta hi vọng nhìn thấy ngươi trở nên nổi bật, vốn có ý định đến chúc mừng, hiện tại ngươi làm ta quá thất vọng.
Bạch Tề lắc đầu, hắn không nói nữa, lập tức ôm quyền cúi đầu với mọi người chung quanh.
- Chư vị thân tộc, hành vi của Bạch Hạo, Bạch Tề ta thay hắn tạ lỗi với mọi người.
Nói xong, Bạch Tề lại ôm quyền, không thèm nhìn Bạch Tiểu Thuần sau đó mang theo người mình bay lên không trung.
Bạch Tiểu Thuần yên lặng đứng đó, hắn cảm nhận các ánh mắt nhìn mình, sau nửa ngày Bạch Tiểu Thuần cười khẽ, hắn không nói một lời liền xoay người rời đi.