- Bái kiến ngũ tiểu thư, lão nô nhất thời nói sai, nhưng gia chủ có quy định, thứ tử không được triệu hoán không thể bước vào bên trong...
Nữ tử giữa không trung im lặng một chút, cúi đầu nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, than thở một hơi
- Bất kể nói thế nào hắn cũng là người Bạch gia, ngươi không thể nói lời nhục nhã.
Nói xong, nàng lắc đầu hóa thành hào quang bay đi.
Lão giả cúi đầu đồng ý, sau khi nữ tử rời đi, lão giả mới ngẩng đầu chán ghét nhìn Bạch Tiểu Thuần.
- Có ngũ tiểu thư ra mặt, hôm nay không trách phạt ngươi, cút về khu bắc cho ta, nếu lại để lão phu nhìn thấy ngươi tự tiện đi vào nơi này, nhất định bẩm báo gia chủ, dùng gia quy xử trí!
Lão giả nói xong hừ lạnh một tiếng, hắn hất tay áo quay người rời đi.
Bạch Tiểu Thuần cảm giác mình sắp bùng nổ, từ khi tiến vào Bạch gia tới bây giờ chưa qua bao lâu, hắn vẫn nhẫn nhịn, trên đường nhịn đến bây giờ, hắn cảm thấy tiếp tục như vậy sẽ bùng nổ, hắn càng không ngờ địa vị Bạch Hạo kém như thế.
- Cũng không Bạch Hạo làm sao kiên trì được tới bây giờ, gia tộc như thế cần dùng làm gì?
- Nếu không được chào đón cũng không thể biến thành như vậy, đây mới là vấn đề.
- Cũng phải, dù sao ta không phải Bạch Hạo, vì Thiên Nhân Hồn, ta lại nhịn một chút.
Bạch Tiểu Thuần cắn sau áp chế tức giận trong lòng, quay người đi về hướng bắc, ánh mắt âm thầm tra xét khu vực này, càng nhìn sang tòa tháp cao bả tầng ở xa xa.
Trên tòa tháp cao bảy tầng cách nơi này không tính là quá xa, bốn phía có hào quang óng ánh giống như trang phục xinh đẹp của tòa tháp, nơi này rất xa hoa, nhất là chung quanh tòa tháp còn có cấm chế tồn tại, dường như tháp cao chính là trọng địa của Bạch gia.
Bạch Tiểu Thuần đi về khu bắc, ở tầng thứ năm tòa tháp cao có một nữ tử đứng đó dùng ánh mắt âm lãnh nhìn bóng lưng Bạch Tiểu Thuần đi xa.