- Vô dụng, mặc dù có thể dung nhập một ít dược liệu sương mù nhưng tiêu hao quá lớn, càng khó có tác dụng trợ giúp tu hành, tiêu hao tinh lực không nhỏ, không có lợi nhất... Trừ phi thêm vào một ít độc khí... Còn có thể miễn cưỡng hữu dụng.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần đã tiếc nuối buông tha, nội tâm cảm tâấy đáng tiếc, hồn dược sau khi cải biến không nhìn ra biến hóa là gì, trừ phi là luyện dược đại sư, nếu không khó nhìn ra cải biến, có thể nói rất hoàn mỹ, dù sao hoàn cảnh đặc thù trong Man Hoang, không có người nào dùng linh thảo luyện dược.
Sau khi nghiên cứu xong, Bạch Tiểu Thuần không thể không buông tha suy nghĩ dung hợp linh dược vào trong hồn dược, mặc dù cảm thấy đáng tiếc nhưng biết đây là hai hệ thống luyện dược khác nhau, không thể dung hòa cả hai làm một.
- Cũng đúng, có thể dung nhập độc khí là tốt rồi, nói không chừng sau này có thể dùng đến.
Bạch Tiểu Thuần tự an ủi bản thân, hắn tiếp tục luyện chế hồn dược.
Dù sao hắn đã đáp ứng bộ lạc Hắc Sơn, Bạch Tiểu Thuần cảm giác mình là người quang minh lỗi lạc, nói một là một, vì vậy trong thời gian kế tiếp hắn đắm chìm trong luyện hồn dược.
Tất cả oan hồn do bộ lạc Hắc Sơn cung cấp, bộ lạc Hắc Sơn này đủ đáng thương, Bạch Tiểu Thuần hơi mềm lòng, cũng không cắt xén quá nhiều.
Qua mấy ngày sau, Bạch Tiểu Thuần thuận lợi luyện chế năm trăm phần hồn dược hạ, nhìn những hồn dược trước mắt, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mỹ mãn, hắn có cảm giác mình rất lợi hại.
- Cho dù thời gian ngắn không quay về Trường thành cũng không có gì, ta có khả năng luyện chế hồn dược cho nên có khả năng hoành hành trong Man Hoang.
Bạch Tiểu Thuần đắc chí nói thầm một câu, thời điểm này lại cảm khái mình quá ưu tú, đi nơi nào cũng có thể sống được.