Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt như tờ giấy, bỗng nhiên thân thể lui ra phía sau, hắn sử dụng tốc độ cao nhất tránh né để kéo dài thời gian, miệng hắn không nhàn rỗi, lập tức la hét:
- Hồng Trần tiện nhân, Bạch gia gia của ngươi không dễ giết đâu, ngươi chờ Bạch gia gia, chờ ngày ta trở thành Bán Thần sẽ tìm ngươi báo thù!
- Đáng chết!
Hồng Trần Nữ nổi giận, nàng mấy lần ra tay nhưng không thể đánh chết Bạch Tiểu Thuần, lúc này lực lượng truyền tống chung quanh đã rất ít, sát ý trong mắt Hồng Trần Nữ ngập trời, sương đỏ trên người bộc phát, lại hình thành một đám sương đỏ phong bạo bao phủ bốn phía, trực tiếp chui vào trong những lỗ nhỏ, nàng muốn ngăn cản những lổ nhỏ trong chốc lát.
Cho dù những sương đỏ sẽ biến mất trong chốc lát nhưng đối với Hồng Trần Nữ mà nói, nàng chỉ cần dùng mấy hô hấp mà thôi, chỉ cần ngăn chặn những hào quang bắn vào nàng, nàng có thể âận dụng nhiều tu vi hơn chém giết Bạch Tiểu Thuần!
Nàng sớm nhìn ra ảnh hưởng của hào quang bắn vào người Bạch Tiểu Thuần không có ý nghĩa, hết lần này tới lần khác lại gây ra sát thương không nhỏ với nàng, nàng cũng biết mình lọt vào quỷ kế của Bạch Tiểu Thuần, chắc chắn hàng chữ Bạch Tiểu Thuần xóa đi chính là nhắc nhở.
Vào lúc sương đỏ ngăn chặn những lỗ nhỏ chung quanh, đôi mắt Hồng Trần Nữ tỏa sáng, nàng bước về phía Bạch Tiểu Thuần.
Lúc bước chân vừa hạ xuống, hư vô chung quanh nàng lõm xuống giống như hóa thành cái một cái miệng lớn có thể thôn thiên phệ địa, thân thể Bạch Tiểu Thuần không thể điều khiển, hắn tự động đưa thân vào cái miệng đó.
Bạch Tiểu Thuần sợ tới mức hồn phi phách tán, hắn hét lớn, hai tay bấm niệm pháp quyết điểm về phía cái miệng đáng sợ kia.
- Thủy Trạch!
Hắn vừa nói ra, mặt đất táng cung vặn vẹo trong chốc lát, xuất hiện vô số hơi nước tạo thành một đầm nước!