- Hi vọng lòng hiếu kỳ của Hồng Trần Nữ mạnh một chút, sẽ chú ý tới hành động của ta vừa rồi, sau khi xem xong sẽ hủy diệt bia đá...
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần đang cầu nguyện, hắn không ngừng kêu thảm thiết.
- Ta không phải cố ý muốn cướp vị trí đệ nhất của ngươi, Hồng Trần tỷ tỷ, ngươi đừng hiểu lầm...
Bạch Tiểu Thuần run rẩy lên tiếng, nổ tế đàn sau lưng hắn nổ mạnh ngập trời, vào lúc này tấm bia đá đang trôi nổi đang nứt vỡ, trong chớp mắt thân ảnh Hồng Trần Nữ xuất hiện bên cạnh tấm bia đá, ánh mắt nhìn văn tự bên trên, thân thể Hồng Trần Nữ căng cứng, cho dù với tu vi của nàng cũng hít thở dồn dập, ánh mắt xuất hiện hào quang kỳ lạ, dường như bị nội dung trên đó làm rung động.
Lúc Hồng Trần Nữ bị tấm bia đá hấp dẫn, Bạch Tiểu Thuần lập tức lui ra phía sau, nội tâm hắn kinh hoàng, nước mắt đảo quanh vành mắt, hắn muốn tìm lối ra, mặc dù táng cung sắp sụp đổ nhưng không có lối ra nào xuất hiện.
- Đáng chết, lối ra ở nơi nào?
- Nơi này chắc chắn có lối ra, nhị đại Khôi Hoàng lưu lại Thiên Nhân Hồn, đương nhiên sẽ an bài đường ra, bằng không hắn cần gì lưu Thiên Nhân Hồn ở đây!
Bạch Tiểu Thuần lo lắng, hai mắt đỏ thẫm, hắn không buông tha tìm lối ra, hắn hét lớn bộc phát tốc độ nhanh nhất, lại trực tiếp thi triển Bất Tử Cấm!
Ý đồ dùng thần thông dung nhập thiên địa của Bất Tử Cấm xuyên thẳng qua lực lượng trận pháp rời khỏi nơi đây, hắn đã từng thứ dùng chiêu này trong mê cung nhưng thất bại, hôm nay nơi này sụp đổ, Bạch Tiểu Thuần lo lắng nên chỉ có thể thử một lần.
Vào lúc hắn thi triển Bất Tử Cấm, khi hắn tiến lên phía trước một bước, Hồng Trần Nữ hừ lạnh một tiếng, ánh mắt dịch chuyển khỏi tấm bia đá, nàng nâng tay phải vung mạnh về phía Bạch Tiểu Thuần.
- Muốn chạy!