Không chờ hắn bước qua lối ra, cả mê cung xuất hiện biến cố.
- Chẳng lẽ Tống Khuyết ta phải chôn cùng với mê cung sao?
Tống Khuyết ngửa mặt lên trời rống to thê lương, nội tâm không cam lòng nhưng không thể phát tiết.
Mê cung như thế, ngoài mê cung xuất hiện biến hóa rất rõ ràng.
Vào lúc này bên ngoài mê cung có không ít người đang đứng, Bạch Lân và hai quân chủ khác mang theo đại quân sớm đóng bên ngoài cửa mê cung, đồng dạng Man Hoang cũng dẫn theo mấy chục vạn thổ dân và hồn tu tới đây, cũng có không ít Luyện Hồn Sư đang đứng nhìn hướng cửa ra vào mê cung.
Hai phe đều trú đóng hai bên mê cung, chờ đợi kết quả tranh đoạt Thiên Nhân Hồn bên trong, phòng ngừa xuất hiện náo loạn lớn, đồng thời cũng thủ hộ người có được.
Chỉ có thể chờ, không chờ có người đi ra, ngược lại chờ được biến hóa kinh thiên động địa, âm thanh nổ vang từ trong mê cung truyền ra ngoài, săc mặt mọi người biến hóa, Bạch Lân cũng tốt, Luyện Hồn Sư bên Man Hoang cũng được, bọn họ nhìn thấy phạm vi ngàn dặm quanh mê cung xuất hiện tia sáng chói mắt.
Tia sáng không ngừng lan ra chung quanh, nương theo đó là các tiếng nổ rất lớn, mặt đất dần dần lõm xuống, vô số bụi đất tung bay giống như che đậy mặt trời.
Thậm chí vết lõm đang lan tràn thật nhanh, từng ngọn núi sụp đổ và nổ mạnh, mặt đất rung động giống như có Địa Long đang quay người.
Tất cả người bên ngoài phát hiện biến hóa đều khẩn trương, bọn họ lo lắng và liên tục lui ra phía sau.
- Gặp chuyện không may!
Nội tâm Bạch Lân rung động, cố tình đi thăm dò nhưng lúc mặt đất sụp xuống phóng thích khí tức làm nội tâm bọn họ bất ổn, dường như bọn họ tới gần sẽ bị hút vào bên trong
Lúc này khi mặt đất sụp xuống, phạm vi ngàn dặm hình thành cấm chế, phạm vi cấm chế không ngừng mở rộng ra chung quanh.