Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ lá cây đã biến thành bảo vật, nếu lưu lại lạc ấn của mình, nếu như có thể nhận chủ, sau đó rời khỏi nơi này có lẽ có thể mang theo...
Nội tâm ôm may mắn nên Bạch Tiểu Thuần lập tức bấm niệm pháp quyết khắc ấn ký của mình lên lá cây, hào quang bao phủ lá cây, nhận chủ hoàn thành.
Sau khi làm xong việc này, Bạch Tiểu Thuần phát hiện cửu sắc hỏa cũng xuất hiện, hắn cầm cửu sắc hỏa sau đó tiến hành luyện linh...
Chín lần, mười lần...
Lúc này trên lá cây đã có mười đạo ngân vân, mặc dù cả lá cây khô héo nhưng cho người ta cảm giác chất liệu của nó đã cải biến, hào quang lưu chuyển giống như ngọc thạch phản quang!
- Mười lần...
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn bệ đá, hắn vừa nhìn lên đã thấy thập nhất sắc hỏa xuất hiện, hắn lập tức bị thập nhất sắc hỏa hấp dẫn.
Nói cho đúng thập nhất sắc hỏa không phải là mười một màu, Bạch Tiểu Thuần nhìn và xác định đây chính là thập nhất sắc hỏa.
Đó là cảm giác khó nói nên lời, màu sắc hỏa diễm đã thay đổi, nó đang yên lặng thiêu đốt nhưng ẩn chứa lực lượng làm Bạch Tiểu Thuần kinh hãi.
- Trước kia ta từng có suy đoán, sau luyện linh mười một lần sẽ xuất hiện biến hóa thần kỳ nào đó...
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần tỏa sáng, hắn nhớ tới kim vân trên Hỏa Hồn Tiễn.
Linh hồn Bạch Tiểu Thuần hiện tại dung nhập vào trong bia đá, hắn không biết chuyện xảy ra bên ngoài, thậm chí đám người tham gia thí luyện đều không biết tình hình lẫn nhau.
Chu Nhất Tinh đang ngồi trong quang cầu, hắn chưa lựa chọn thí luyện mình muốn trong lúc hắn lựa chọn liền cảm giác có chút không đúng, ánh mắt hắn phát hiện có hào quang sáng ngời, hào quang này càng ngày càng sáng.
Hắn sững sờ một lúc, ánh mắt hắn nhìn sang nơi phát ra ánh sáng chói mắt kia, hắn nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần với dung nhan thật sau khi không mang mặt nạ.