Bạch Tiểu Thuần cắn răng, hắn lại phát sầu, cho dù phù lục của hắn nhiều hơn nữa cũng không phải vô hạn, cuối cùng sẽ có lúc sử dụng hết, giờ phút này nội tâm sốt ruột, hắn nhìn chung quanh, phát hiện đám người giấy hấp thu làm phù lục hao tổn nhiều, hắn ẩn ẩn cảm thấy người giấy càng vui vẻ hấp thu màn sáng phù lục.
Vì vậy nội tâm hắn hơi động, suy nghi xong liền cầm phù lục ném sang một bên, trực tiếp hóa thành một tầng màn sáng, trong chớp mắt có một ít người giấy bay ra, bay thẳng về phía màn sáng, thậm chí người giấy khác cũng bị hấp dẫn, hiển nhiên người giấy càng ưa thích màn sáng của phù lục.
Sau khi phát hiện việc này, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần tỏa sáng, hắn nhìn chằm chằm vào Chu Nhất Tinh đang bỏ chạy xa xa, hắn cắn răng quyết định đánh cược một lần.
Quả cầu giấy bao phủ Bạch Tiểu Thuần quá lớn nên che đậy tầm mắt, Chu Nhất Tinh đang phân tâm bay nhanh cho nên không có chú ý tới cảnh này, hiện tại nội tâm hắn đang kích động, thỉnh thoảng dò xét Bạch Tiểu Thuần, hắn rất chờ mong quả cầu giấy bao phủ Bạch Tiểu Thuần càng ngày càng nhỏ.
Mà sự thật cũng đúng như hắn đoán, quả cầu giấy của Bạch Tiểu Thuần không được bổ sung cho nên càng ngày càng nhỏ, từ mười trượng đã giảm đi một trượng.
Đồng thời tốc độ của hắn chậm lại, dường như đã tới tình trạng sơn cùng thủy tận, Chu Nhất Tinh cũng nghe được tiếng gào thét tuyệt vọng của Bạch Tiểu Thuần.
- Bạch Tiểu Thuần, ngươi cũng có hôm nay!
Chu Nhất Tinh vô cùng thoải mái, hắn vừa chạy vừa cười to, hắn cảm thấy đắc chí vừa lòng, nghĩ tới tất cả đều do hắn thiết kế, hắn kích động toàn thân run rẩy.
- Ta muốn ngươi chết, ngươi dám không chết?
Chu Nhất Tinh cười như điên, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần càng ngày càng chậm, lúc này quả cầu giấy còn ba trượng, hắn càng thêm vững tin nên chậm lại, hắn muốn tận mắt nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần bị hấp thành thây khô.