Trong tiếng kêu ẩn chứa vui sướng nhưng lọt vào tai Chu Nhất Tinh chẳng khác gì sấm sét giữa trời quang, Chu Nhất Tinh sắp phát điên, hắn ngửa mặt lên trời gào to, hắn cảm giác mình thật sự xui xẻo tới cực điểm.
- Ngươi mới là phúc tinh, cả nhà ngươi đều là phúc tinh!!!
Chu Nhất Tinh gào thét, hắn bi phẫn đến tận cùng, lúc Bạch Tiểu Thuần nhìn sang, hắn phản ứng cực nhanh, lập tức quay người bỏ chạy nhưng vẫn bị nhận ra, nhất là nghe được đối phương gọi mình là phúc tinh, Chu Nhất Tinh muốn tự sát, cảm giác đau đớn làm hắn sụp đổ.
Trên đoạn đường này hắn không ngừng cầu nguyện không nên gặp được Bạch Tiểu Thuần, không ngờ hắn vẫn gặp lại.
- Trời xanh ah, mê cung này lớn như thế, mặc dù người còn sống không nhiều nhưng cũng không ít... Vì cái gì, vì cái gì ta không gặp ai mà lại gặp phải Bạch Tiểu Thuần đáng chết!
Chu Nhất Tinh khóc không ra nước mắt, đây đã là lần thứ ba, hắn cảm giác vận khí của mình đã cạn đáy.
Lần đầu tiên gặp Bạch Tiểu Thuần, cửu sắc hỏa bị đoạt, lần thứ hai gặp được, Hỏa Hồn Tiễn luyện linh mười một lần bị đoạt, hôm nay lần thứ ba gặp được, Bạch Tiểu Thuần vô sỉ dẫn hơn hai ngàn người giấy tới đây...
Mấy ngày qua Chu Nhất Tinh cũng gặp đám người giấy quỷ dị và kh*ng b*, vào lúc này nghĩ tới sau lưng Bạch Tiểu Thuần có hơn hai ngàn con, hắn hãi hùng khiếp vía, sợ đến mức hồn phi phách tán.
- Có phải kiếp trước ta nợ hắn hay không?
Chu Nhất Tinh rống to, hai mắt tràn ngập tơ máu, thần sắc vặn vẹo, hắn quay người nhìn chằm chằm Bạch Tiểu Thuần đang bỏ chạy sau lưng.
- Bạch Tiểu Thuần, ngươi bảo ta dẫn người giấy giúp ngươi sao? Tốt, đây là ngươi muốn chết, lúc này chúng ta lại gặp nhau chính là mệnh trung chú định ngươi phải chết trong tay ta!