Chu Nhất Tinh nghẹn ngào kinh hoàng, thân thể run rẩy, tròng mắt suýt rớt ra ngoài, hắn hô hấp ồ ồ, cảm giác nguy cơ bao phủ toàn thân, hắn thật sự không dám tin vào mắt mình, hắn sợ hãi không gì sánh kịp, hắn lập tức vận dụng vết ngấn trên trán, thúc dục lực lượng truyền tống.
- Chu Nhất Tinh, ngươi muốn chết!
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ thẫm, sát ý ngập trời, hắn têến lên phía trước một bước.
Một bước này như nện vào nội tâm Chu Nhất Tinh, thân thể Chu Nhất Tinh run rẩy, hắn hét lớn một tiếng, ngay cả mũi tên luyện linh mời một lần không giết được đối thủ, Chu Nhất Tinh hắn dựa vào cái gì giết được Bạch Tiểu Thâần chứ, đầu óc Chu Nhất Tinh nổ vang, hắn không kịp suy nghĩ quá nhiều, hắn vỗ vào vết ngấn trên mi tâm, hào quang sáng ngời bao phủ toàn thân, hắn bị truyền tống tới khu vực khác.
Hắn không dám không chạy, vừa nghĩ tới thân ảnh Bạch Tiểu Thuần thì tâm thần hắn rung chuyển mạnh.
Lúc Chu Nhất Tinh biến mất, Bạch Tiểu Thuần lại phun máu tươi, lúc phun máu tươi xong đã nhìn thấy Chu Nhất Tinh càng quyết đoán bỏ chạy, Bạch Tiểu Thuần sững sờ.
- Tại sao lại nhanh như vậy, ta còn chưa phun máu xong...
Bạch Tiểu Thuần phiền muộn, lúc này hắn nhìn ra Chu Nhất Tinh muốn chạy trốn, cảm nhận vết ngấn trên mi tâm đối phương có lực lượng truyền tống, vì vậy hắn tương kế tựu kế, ý định để Chu Nhất Tinh nhìn thấy mình yếu thế, dụ đối phương vào bẫy của mình, bản thân mình phun máu tươi cho hắn xem, càng như vậy Chu Nhất Tinh càng yên tâm buông tha truyền tống.
Như thế mình có thể yên tâm diệt sát đối thủ, không ngờ Chu Nhất Tinh lại sợ mình phun máu tươi xong sẽ tấn công hắn, cho nên quyết đoán chạy trốn.
Bạch Tiểu Thuần thở dài, hắn lấy một viên Thần Khư Đan ra nuốt vào, cảm nhận linh lực bao phủ toàn thân, thương thế khôi phục nhanh chóng, hắn nhìn mũi tên trong tay và cười to.