Oanh, lực lượng cực lớn nổ tung trên người, thân thể Bạch Tiểu Thuần chấn động, hắn mượn nhờ lực trùng kích gia tăng tốc độ lui ra sau thật nhanh, đột nhiên hắn dừng lại và nhìn thẳng về cây đại cung của đối phương.
- Trên người của ngươi còn có chí bảo này, nói sớm một chút!
Bạch Tiểu Thuần l**m l**m bờ môi, vào lúc này hắn không chạy nữa, lập tức đi về phía Chu Nhất Tinh.
Lúc này Chu Nhất Tinh há hốc mồm, cho tới bây giờ hắn chưa bao giờ gặp qua kẻ cuồng vọng như thế, sau khi đoạt cửu sắc hỏa của mình, nhìn thấy mình xuất đại cung ra liền không bỏ chạy nữa.
- Ngươi muốn chết!
Chu Nhất Tinh giận dữ quát lớn, hắn lại kéo dây cung, lần này hồn lực ngưng tụ thành ba hồn tiễn.
Trần Giác cách đó không xa run rẩy, Chu Nhất Tinh không nhận ra Bạch Tiểu Thuần, mà khi Bạch Tiểu Thuần sử dụng hàn khí thì hắn lập tức nhận ra, đầu óc rung động rất mạnh, phản ứng đầu tiên là mình chết chắc rồi, trong lúc bi phẫn bất lực hắn không rõ mình nên trốn hay không trốn.
Vào lúc đại chiến sắp diễn ra, bỗng nhiên lúc này có biến hóa xuất hiện.
- Mũ đỏ, mũ xanh, chúng ta là một đám mũ quả dưa...
- Hồng đầu, lục đầu, chúng ta thích nhất bạch đầu...
Từng câu ca dao quỷ dị vang lên cực kỳ đột ngột, những câu da dao này quanh quẩn trong mê cung âm trầm.
Âm thanh này mang theo lực lượng chấn nhiếp truyền vào tai ba người Bạch Tiểu Thuần, tâm thần ba người rung động rất mạnh, da đầu căng cứng sắp nứt ra... Quan trọng nhất đây không phải một âm thanh, mà là rất nhiều.
Giống như có vô số tiểu hài tử đang vui đùa gần đây, chúng hát ca dao hóa thành gợn sóng vô hình trùng kích bốn phương, ngay cả vách tường chung quanh cũng bị cải biến nên nhúc nhích...
Thậm chí trên vách tường huyễn hóa ra những gương mặt khác nhau, những này nữ có nam có, trẻ có già có, bọn chúng đều làm ra bộ dạng sợ hãi và hét lớn.