Bạch Tiểu Thuần nhớ lại những tin tức mình thu thập được trong mấy năm qua, lại nhớ trong tay hồn tu Man Hoang sử dụng pháp bảo luyện linh nhiều lần, trong lòng của hắn ẩn ẩn có một suy đoán.
Thời điểm này không phải lúc suy nghĩ sâu xa, Chu Nhất Tinh nhìn Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần cũng nhìn thanh niên này, ánh mắt hai người chớp động, đều cảm nhận được chấn động của nhau, sau đó vô cùng vui vẻ.
- Ít có việc ta không nhận ra, hỏi lại ngươi một lần, ngươi là hồn tu hay là Luyện Hồn Sư.
Chu Nhất Tinh cau mày, trong mắt sinh ra hàn quang, hắn hỏi lại lần nữa.
Vào lúc hắn hỏi ra những lời này, sát ý đám hồn tu chung quanh bộc phát, bọn chúng nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.
- Luyện Hồn Sư!
Bạch Tiểu Thuần híp mắt, cảm thấy nói như vậy đối phương không tin, cảm nhận hồn lực chấn động trên người đối phương, hắn lập tức bộc phát tu vi.
Bởi vì mặt nạ thần kỳ có tác dụng chuyển hóa linh lực thành hồn lực, Bạch Tiểu Thuần bộc phát tu vi, người ngoài nhìn thấy không phải linh lực chấn động, mà là hồn lực, hồn lực cường đại mà bá đạo, cũng không phải hồn tu, mà là lực lượng chỉ có Luyện Hồn Sư mới có thể khống chế, sắc mặt những hồn tu chung quanh biến hóa.
Chu Nhất Tinh thu hồi ánh mắt, sau khi cảm thụ hồn lực liền nhìn Vĩnh Dạ Tán trong tay Bạch Tiểu Thuần, hắn cau mày suy nghĩ.
- Là ta ảo giác sao, vì sao lúc trước hắn tiếp cận, cửu sắc hỏa của ta lại lắc lư, có cảm giác như rời khỏi tay bay về phía hắn.
- Cho dù chỉ là biến hóa trong nháy mắt, về sau khôi phục như thường nhưng đây là chuyện chưa từng xảy ra... Là cây dù kia, không giống... Người này không đúng... Cứ chém giết hắn trước sẽ tìm được đáp án.
Chu Nhất Tinh đang khó hiểu, Bạch Tiểu Thuần cũng xoắn xuýt.