Hiển nhiên bốn người này kết thành một đội, tu vi không tầm thường, đều có tu vi Kết Đan Đại viên mãn, nhất là hồn tu có được lực lượng Nguyên Anh hình thức ban đầu... Chính là kẻ Kết Anh thất bại, hắn có tu vi Giả Anh.
Loại tu vi Giả Anh này với tu sĩ là chuyện tốt cũng là chuyện xấu, chuyện tốt là tu vi vượt qua Kết Đan Đại viên mãn, tu vi đã tiến thêm một bước, chuyện xấu chính là người này muốn kết Nguyên Anh khó khăn hơn người khác gấp mười lần.
Vào lúc này thổ dân cự nhân đi phía trước giống như hộ vệ cho hồn tu, mặc dù ba hồn tu không mặc quần áo hoa lệ nhưng trên người bọn họ có pháp bảo vờn quanh.
Hai người trong đó có hai thanh phi kiếm xanh và đỏ, không bàn chất liệu của hai thanh phi kiếm, điểm đáng chú ý nhất là trên phi kiếm có sáu đạo ngân vân.
Hai thanh phi kiếm này đã được luyện linh sáu lần.
Càng kinh người nhất chính là hồn tu Giả Anh, trên đỉnh đầu hắn có một viên bảo châu đang bảo hộ, viên bảo châu này có bảy đạo ngân vân.
Sắc mặt bốn người này vô cùng cảnh giác, sau khi bước ra khỏi góc rẽ liền nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần đeo mặt nạ, thần sắc ngưng trọng nhìn sang.
Bạch Tiểu Thuần đứng ở nơi đó nhìn chằm chằm bốn người này, đây không phải lần đầu tiên hắn gặp được tu sĩ Man Hoang, trước kia hắn gặp được không ít, bởi vì có mặt nạ cho nên những người kia không chú ý tới hắn, sau khi dò xét liền rời đi.
Song phương nhìn chằm chằm vào nhau mấy hô hấp, Bạch Tiểu Thuần lui ra phía sau vài bước nhường đường, ánh mắt bốn người lập lòe nhìn áo giáp trên người Bạch Tiểu Thuần, bọn họ chậm rãi tiến lên phía trước vào lúc hai bên còn cách nhau mười trượng thì bốn người gầm lên, đồng loạt lao tới tấn công Bạch Tiểu Thuần.
- Bọn chúng không nhận ra thân phận của ta, lại xem trọng bảo giáp trên người ta, ta lại đi một mình nên muốn giết người đoạt bảo, ta phải tốc chiến tốc thắng giải quyết trận chiến này!