Thiên địa biến hóa làm mọi người không đứng vững, không ít người thất khiếu chảy máu ngã xuống đất, tiếng kêu thảm thiết bao phủ cả chiến trường, thậm chí còn có một ít thổ dân cự nhân và tu sĩ Trường thành bởi vì bị thương hoặc vì tu vi nên ngất đi.
Ngay cả màn sáng trận pháp cũng bị tám tiếng nổ vang ảnh hưởng nên sắp sụp đổ, làm Bạch Tiểu Thuần hoảng sợ nhất chính là trên tường thành xuất hiện... Mấy khe hở!
- Này... Này...
Bạch Tiểu Thuần rung động không nhỏ, trong thiên địa vẫn còn tiếng nổ quanh quẩn, từng cột sáng phóng thẳng lên trời.
Cột thứ tư, cột thứ năm, cột thứ sáu... Trong chớp mắt trong thiên địa xuất hiện tám cột sáng màu đen cùng phóng lên trời, sau đó lại có một cột sáng cuối cùng bay lên cao... Tổng cộng chín cột sáng!
Chín cột sáng đâm thẳng vào bầu trời hình thành trận pháp nào đó, dường như muốn chia cắt bầu trời, chia lìa chúng sinh.
Trần Hạ Thiên cố gắng bình ổn hô hấp dồn dập, đôi mắt Hồng Trần Nữ nhìn chằm chằm chín cột sáng, trên chiến trường thổ dân, Man Hoang cũng tốt, tu sĩ Trường thành cũng được, mọi người đều quên khai chiến, tất cả mọi người thất khiếu chảy máu đứng ngơ ngác tại chỗ.
Bạch Tiểu Thuần cũng phun máu tươi, hắn nhìn thấy chín cột sáng màu đen phóng thẳng lên trời, tâm thần rung động rất mạnh, hắn ẩn ẩn cảm thấy không tốt.
- Sắp xảy ra đại sự!
Trong lúc chín cột sáng đồng thời xuất hiện trên bầu trời, Trần Hạ Thiên cùng Hồng Trần Nữ đều cầm lấy ngọc giản truyền âm, hiển nhiên đang truyền âm cho người nào đó.
Sắc mặt hai người biến hóa không nhỏ, thậm chí hít thở dồn dập, sau đó hai bên ngẩng đầu nhìn đối phương, lúc này đồng thời truyền âm cho nhau.
Sau mấy hô hấp hai người đồng thời đạt thành chung nhận thức, Trần Hạ Thiên vung tay lên sau đó ra lệnh cho tu sĩ Trường thành.