Nữ tử này chính là Hồng Trần Nữ xếp vị trí đứng đầu trong Trường thành tất sát bảng.
Hồng Trần Nữ đang giao chiến với lão giả ba mắt Trần Hạ Thiên, hai người giao thủ giữa không trung, tiếng nổ truyền khắp bốn phương, khi hai người giao chiến có thể nhìn thấy trong thiên địa xa xa tràn ngập thổ dân cự nhân, rất nhiều hồn tu và không nhiều Luyện Hồn Sư, thân ảnh xếp hàng hàng lớp lớp bên ngoài Trường thành!
Cho dù có màn sáng trận pháp che chở cũng có thể nghe được tiếng nổ ầm ầm từ ngoài Trường thành vọng vào, còn có rất nhiều âm thanh chém giết quanh quẩn các nơi.
Màn sáng chấn động, năm đại quân đoàn cùng xuất động, trận pháp trong màn sáng không ngừng phản kích, từng đạo hào quang sáng ngời bắn thẳng vào thổ dân Man Hoang, mỗi lần hào quang đánh xuống là có nhiều người phải chết.
Còn có cặp mắt vĩ đại trên tháp cao cũng như thế, uy lực càng lớn, nơi nào có thổ dân Man Hoang tụ tập quy mô là bị công kích, cho nên càng không thể tạo thành hiện tượng nhất cổ tác khí công pháp Trường thành.
Bên phía Man Hoang xa xa có ba vòng xoáy thật lớn, lúc này hằng hà thổ dân mang theo sát ý ngập trời lao ra ngoài.
Chỉ có một thứ duy nhất không có... Đó là oan hồn!
Hiển nhiên Man Hoang không có biện pháp phá giải Tụ Hồn Đan trong thời gian ngắn, dứt khoát không ngưng kết oan hồn tấn công Trường thành, mà là dựa vào số lượng thổ dân cự nhân đền bù vị trí của oan hồn.
Mọi thứ đều lọt vào mắt Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần hít khí lạnh, hắn thân là Vạn phu trưởng, biết rõ mình không thể e sợ chiến đấu, cắn răng nói:
- Đệ tam quân, mau trở về Trường thành!
Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, mang theo đệ tam quân bay thẳng về phía Trường thành, Thần Toán Tử cùng Tả Đạo đứng bên cạnh nhìn tất cả, tâm thần hai người rung động rất mạnh, sắc mặt Thần Toán Tử biến hóa, tròng mắt sắp rớt ra ngoài, hai chân run rẩy, đáy lòng kêu thảm thiết, hắn phát hiện nơi này quá nguy hiểm, trước kia hắn muốn đi theo Bạch Tiểu Thuần, suy nghĩ nếu mình đổi ý chỉ sợ Bạch Tiểu Thuần là người đầu tiên không tha cho mình, vì vậy đáy lòng cảm thán....