- Chúng ta ở tiền tuyến giết địch, bọn chúng làm sao không tỏ vẻ, ngươi cũng không thể quá mức...
Bạch Lân lại dặn dò vài câu, lúc này mới đồng ý cho Bạch Tiểu Thuần ra ngoài.
Lại qua hai ngày, sau khi quá trình chấm dứt, cánh cửa Trường thành hướng về Thông Thiên Hải mở ra, trong cửa thành có mấy ngàn tu sĩ mặc giáp đen đằng đằng sát khí rời đi, chính giữa những tu sĩ này chính là Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần mặc giáp vàng hoa lệ uy vũ phi phàm, hắn đang thỏa thê mãn nguyệ vung tay phải lên, đại quân lập tức tiến về phía trước.
Triệu Long cùng Lưu Lệ thủ hộ chung quanh, thậm chí Tống Khuyết cũng bị mang đi, tâm không cam lòng, không muốn đi theo nhưng năm ngàn tu sĩ nơi đây bị Thiên phu trưởng an bài phân tán ra chung quanh như bài binh bố trận, thủ hộ chung quanh, càng có trinh sát đi quan sát từ xa, Bạch Tiểu Thuần được bảo hộ tận răng, đại quân mang theo khí thế kinh người tiến về Giới thành.
Cho dù ở khoảng cách rất xa cũng có thể cảm được sát khí kinh thiên động địa.
Tống Khuyết lúc này hãi hùng khiếp vía, hắn nhìn chung quanh một lúc, hắn càng hiểu rõ về tu sĩ Trường thành hơn trước, hắn tuyệt vọng phát hiện, nếu mình gặp đại quân như vậy, sợ là trong chớp mắt đã bị chém giết hình thần câu diệt, thậm chí hắn không có biện pháp ngăn cản bước chân đại quân.
Nội tâm của hắn không có tư vị, những người này nghe Bạch Tiểu Thuần ra lệnh một tiếng sẽ sẵn sàng xông ra chiến trường chém giết hung hãn không sợ chết.
Trong năm ngàn tu sĩ có Trúc Cơ có Kết Đan, thậm chí trong các đại Thiên phu trưởng còn có tu sĩ Nguyên Anh cung phụng, lúc này một nửa đệ tam quân đi qua các nơi, hung thú cũng tốt, ác thực cũng được, toàn bộ đều run rẩy không dám hiện thân.
Cho dù là vân thú kỳ dị cũng không xuất hiện trước mặt năm ngàn tu sĩ Trường thành, làm vậy chính là tìm chết.