Tuy hắn có phần không nỡ nhưng đối với hắn mà nói đây là lựa chọn tốt nhất, hắn thân là Vạn phu trưởng cho nên rất khó rời đi, mượn nhờ cơ hội này hắn quay về tông môn, việc này không biết các Vạn phu trưởng khác hâm mộ như thế nào.
Lúc gần đi, lão giả này còn tìm đến Bạch Tiểu Thuần, sau khi cảm tạ một phen liền phó thác thân tín của mình cho Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần rất động dung, biết rõ đối phương chân tâm thật ý, trừ cảm động hắn càng cam đoan mình tuyệt đối không bạc đãi thân tín của đối phương.
Khi lão giả rời đi, mấy ngày sau, Bạch Tiểu Thuần nhận được tin tức bổ nhiệm, hắn được nhậm mệnh trở thành Vạn phu trưởng dệ tam quân!
Vào ngày bổ nhiệm được thông báo ra toàn quân, tinh thần Bạch Tiểu Thuần vô cùng phấn chấn, hắn kiêu ngạo như con gà trống, ăn mặc một thân hổ giáp Vạn phu trưởng, toàn thân sinh ra kim quang sáng ngời, nhất là sau khi mở trận pháp trên áo giáp thân thể hắn mơ hồ một ít, hư không chung quanh vặn vẹo, trên người sinh ra khí thế khủng khiếp.
Tóc dài bay bay, gương mặt mơ hồ dần dần trở nên rõ ràng, Bạch Tiểu Thuần ở trong nơi ở của mình xuất gương đồng ra, không ngừng quan sát mình trong gương.
- Tiểu ma kính, ngươi nói ta mặc bộ quần áo này lên người thế nào.
Bạch Tiểu Thuần say mê ngắm bản thân cả buổi, hắn cười ha hả lên tiếng hỏi thăm thăm.
Lúc này Dạ Táng xuất hiện trong kính, nội tâm hắn thở dài nhưng ngoài mặt lại làm ra vẻ ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Dường như hắn bị trang phục của Bạch Tiểu Thuần làm rung động, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy càng mở cờ trong bụng, âm thầm đắc ý, cũng không cắt ngang Dạ Táng biểu diễn.
Thật lâu, Dạ Táng bừng tỉnh, lúc này mới kinh hô cực kỳ khoa trương.
- Trời ạ, ngài... Ngài chính là cao ngạo oai hùng, anh tuấn tiêu sái, tuyệt thế thiên kiêu Bạch Tiểu Thuần? Không có khả năng, trong suy nghĩ của ta, Bạch Tiểu Thuần đại nhân là tồn tại vượt qua thiên kiêu, lúc trước hắn chỉ là Thiên phu trưởng thôi mà.