- Không có khả năng mỗi hồn cầu đều chứa một vạn oan hồn.
Lúc mọi người chung quanh bàn tán với nhau, Quý Phong cảm thấy bất an, hắn hít thở dồn dập nhìn sang một ngàn hồn cầu, hắn không biết trong đó chứa bao nhiêu oan hồn nhưng vô cùng khẩn trương, vào lúc muốn lên tiếng nói gì đó, Bạch Tiểu Thuần lại nhìn sang chung quanh, lại nhìn về phía Quý Phong, đột nhiên hắn có cảm giác làm như vậy chưa tính là nghiền áp.
- Dùng một ngàn áp hai trăm, không có ý nghĩa, chơi lớn mới được!
Bạch Tiểu Thuần l**m l**m bờ môi, hắn đặc biệt hưng phấn với những sự kiện náo động như hiện tại, lúc này hắn ho khan, đắc chí nâng tay phải lên, lại có một ngàn hồn cầu bay ra ngoài... Vẫn chưa chấm dứt.
Một ngàn, một ngàn, một ngàn...
Trong chớp mắt tính cả một ngàn lúc trước, Bạch Tiểu Thuần trực tiếp ném ra... Một vạn hồn cầu.
Lúc này tu sĩ chung quanh hít thở dồn dập, tâm thần rung động, cả đám đều ngây người, ánh mắt bọn họ nhìn chằm chằm vào một vạn hồn cầu, trong lòng bọn họ có suy đoán nhưng cho dù suy đoán thế nào cũng không dám tin lại có tới cả vạn hồn cầu, bọn họ không muốn tin tưởng vào sự việc diễn ra trước mặt, thậm chí bọn họ cho rằng mình đang nằm mơ.
- Không thể nào...
- Một vạn... Trên... Trên cơ bản có thể để xác định, mỗi một hồn cầu có lẽ... Phong ấn... Không nhiều lắm?
Vào lúc mọi người hãi hùng khiếp vía và kinh nghi bất định, Quý Phong không chịu nổi sau đó hét lớn.
- Bạch Tiểu Thuần, đừng đứng đó giả thần giả quỷ nữa, ta không tin mỗi hồn cầu của ngươi có cả vạn oan hồn, thật sự buồn cười, một vạn hồn cầu, một vạn hồn, chẳng lẽ ngươi có hơn một trăm triệu oan hồn?
Đôi mắt Quý Phong đỏ lên, hắn tuyệt đối không tin Bạch Tiểu Thuần thật sự có một trăm triệu hồn.
Phải biết một trăm ngàn oan hồn cũng là một trận chiến quy mô rồi, trên dưới một triệu oan hồn vừa xuất hiện, trên cơ bản có thể che lắp ánh mặt trời, oanh động thiên địa.