Mặc dù tốc độ bọn họ cực nhanh nhưng hơn ngàn tu sĩ đều là binh lính xuất thân trong năm đại quân đoàn, bọn họ từng trải qua khảo nghiệm tử vong với Bạch Tiểu Thuần, đều là nhân vật giết ra một con đường máu trong mấy chục vạn đại quân, khí thế đã biến hóa dữ dội, bọn họ đồng loạt ra tay tấn công hơn năm mươi thổ dân cự nhân.
- Khốn nạn, ngươi dám đoạt Thiên Thú Hồn của ta!
- Quá phận nhất là các ngươi ỷ vào nhiều người khi dễ ta!
Bạch Tiểu Thuần nhìn hơn một ngàn người vây công hơn năm mươi người, cảnh tượng vĩ đại như vậy thiêu đốt máu huyết trong người hắn, Bạch Tiểu Thuần vô cùng đắc ý.
Tiếng nổ vang vọng hư không hơn năm mươi thổ dân cự nhân không kiên trì bao lâu liền sụp đổ, bọn chúng gào thét thảm thiết, thậm chí khi bị hơn ngàn tu sĩ vây công, cho dù có lực lượng Thiên Nhân bảo hộ cũng không thể phát huy bao nhiêu tác dụng.
Đêm nay không bình tĩnh, tử vong tới gần, tiếng kêu thảm thiết lien tục vang lên, thân thể lão giả hồn tu run run, bi phẫn hắn bi phẫn khi nghe Bạch Tiểu Thuần gào to, hắn có cảm giác ủy khuất muốn khóc.
- Khinh người quá đáng!
- Ngươi ỷ vào nhiều người, có bản lĩnh ngươi đơn đả độc đấu với ta!
Lão giả gào thét thê lương, tóc tai bù xù, hắn được đám thổ dân còn sót lại bảo hộ bay ra ngoài.
- Ngươi bị nguy sao, ta ỷ vào nhiều người khi dễ ngươi ít người, ngươi cắn ta đi!
Bạch Tiểu Thuần đắc ý lặp lại lời đối phương một lần, hắn lại giết thẳng về phía lão giả hồn tu.
Lúc này tiếng kêu thảm thiết vang vọng không gian.
Hơn năm mươi thổ dân cự nhân tử trận không còn, lúc tử vong bọn chúng lựa chọn tự bạo, mỗi một lần tự bạo đều có uy lực không nhỏ, cũng may Bạch Tiểu Thuần sớm lưu ý điểm này, hắn vận dụng Chí Hàn bảo hộ bản thân, sau khi năm mươi thổ dân cự nhân liên tục tự bạo cũng không diệt sát được tu sĩ nào.