Hồn tu nơi đây khác với đám hồn tu gặp được trên chiến trường, quần áo không hoa lệ, tướng mạo không tuấn mỹ, ngược lại rất tầm thường, dù trên người tỏa ra khí tức Kết Đan nhưng vô cùng hỗn loạn.
Nếu là mấy năm trước, Bạch Tiểu Thuần sẽ không hiểu ra sao, hôm nay hắn thân là Thiên phu trưởng, sau khi xem một ít tình báo dành riêng cho Thiên phu trưởng, hắn đã hiểu đại khái về Man Hoang...
Bạch Tiểu Thuần biết Man Hoang không phải là thế lực đồng nâất, trên thực tế cũng có tông môn san sát, biện pháp tu hồn cũng khác nhau, thậm chí còn có rất nhiều hồn tu giống tán tu trong đại lục Thông Thiên.
Bạch Tiểu Thuần cũng đọc các thế lực chủ yếu trong Man Hoang, bọn họ chia thành Vương thành và Hoàng thành, cũng có quân chính quy và dự bị, hồn tu chiến đấu ngoài chiến trường là quân chính quy.
Hồn tu loại này rất ít, có rất nhiều hồn tu rải rác khắp nơi, đến từ các thế lực nhỏ, hồn tu Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy có hồn lực pha tạp, hiển nhiên chính là loại này.
Bạch Tiểu Thuần hơi suy nghĩ, hắn phát hiện mình đã cách Trường thành quá xa, vì vậy dừng bước muốn quay về, chấm dứt nhiệm vụ nơi đây.
Lúc hắn muốn rời đi, đột nhiên trong dãy núi xa xa có tiếng nổ lớn vang lên, sau khi tiếng nổ vang lên, nơi đó có rất nhiều bụi đất tung bay, dường như cả ngọn núi trước mặt sụp xuống lộ một hố sâu.
Trong khu vực sụp xuống có rất nhiều oan hồn bay ra ngoài, vừa xuất hiện chúng liền tản ra bốn phía như muốn chạy trốn, Bạch Tiểu Thuần ngạc nhiên khi phát hiện điểm này.
- Đã xảy ra chuyện gì?
Bạch Tiểu Thuần quan sát chung quanh, cũng có không ít thổ dân và hồn tu phát hiện dị thường, cả đám động tâm khi phát hiện nhiều oan hồn bỏ chạy tứ tán, lập tức chạy thẳng về phía ngọn núi để bắt oan hồn.