Bạch Tiểu Thuần dùng tốc độ nhanh nhất đến gần, hắn cầm lấy hồn cầu do oan hồn biến thành, hắn vui vẻ đặt hồn cầu vào túi trữ vật và nhìn chung quanh, phát hiện không gây động tĩnh quá lớn cho nên nhanh chóng bay về hướng tiểu sơn cốc.
Vừa bước đến nơi đây, Bạch Tiểu Thuần cảnh giác nhìn trước mặt, có mấy trăm oan hồn chặn đường hắn đi, hắn vui vẻ khi phát hiện cảnh tượng trước mặt.
- Không ngờ thuận lợi đi đến nơi đây như vậy.
Bạch Tiểu Thuần cao hứng và cảm khái vận khí của mình quá tốt, trên con đường tới đây hắn không bị thế lực nào phát giác, có thể an toàn đến mục tiêu và còn đạt được một ít thu hoạch.
Ánh mắt đảo qua sơn cốc, Bạch Tiểu Thuần sắp ném một viên Tụ Hồn Đan về phía trước, bỗng nhiên nội tâm hắn rung động, hắn xoay người ra sau, ánh mắt sắc bén dò xét tình hình.
Vào lúc hắn xoay người, phía sau hắn có một đám sương mù màu đỏ bay ra khỏi lòng đất, tốc độ cực nhanh nhưng lại làm như không thấy Bạch Tiểu Thuần, sương mù bay qua người Bạch Tiểu Thuần và tiến vào trong sơn cốc.
Sương mù màu đỏ là một con oan hồn, sau khi bay vào sơn cốc liền hóa thành một con ác điểu, trực tiếp giết vào đám oan hồn, nó không ngừng cắn xé đám oan hồn khác, cả sơn cốc vô cùng hỗn loạn.
- Nguyên Anh hồn!
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên và nhìn chằm chằm vào sương mù màu đỏ, sau khi thôn phệ tất cả oan hồn khác, màu sắc của nó đỏ hơn, Bạch Tiểu Thuần l**m môi.
Giá trị Nguyên Anh Hồn không bằng Thiên Thú Hồn nhưng có thể đổi lấy chiến công nhất định, Bạch Tiểu Thuần do dự một lát.
- Dựa theo đạo lý mà nói, mục tiêu của Nguyên Anh Hồn vừa rồi phải là ta mới đúng, vì sao nó làm như không thấy ta?
Bạch Tiểu Thuần nhớ lại tình cảnh vừa rồi, cảm thấy có chút không đúng, sau khi trầm ngâm liền tiến lên phía trước vài bước, mặc hắn đến gần sơn cốc như thế nào, đám oan hồn trong sơn cốc hoàn toàn không phát hiện sự có mặt của người xa lạ.