Bạch Tiểu Thuần bất an, hắn lập tức lên tiếng hỏi thăm:
- Quân chủ, ta là Thiên phu trưởng ah, lệnh bài của ta nát... Có làm sao không?
- Tuy ngươi là Thiên phu trưởng Bác Bì Quân nhưng là người bị ta trưng dụng, nếu ngươi là Vạn phu trưởng còn dễ nói, trước mắt... Đây là tông môn quy định.
- Việc này là ta sơ sẩy, ngươi cứ yên tâm, ta sẽ giải quyết giúp ngươi.
Bạch Lân nhìn bộ dáng Bạch Tiểu Thuần vội vàng như thế, sau đó hắn cười cười cầm ngọc giản lên.
Bạch Tiểu Thuần thấy Bạch Lân truyền âm vào ngọc giản, hắn nhớ đến bối cảnh Bạch Lân liền yên tâm không ít, chờ suốt nửa ngày lại phát hiện Bạch Lân nhíu mày, nội tâm Bạch Tiểu Thuần mát lạnh và lo sợ.
Qua nửa nén nhang sắc mặt Bạch Lân biến thành khó coi, hắn thu hồi ngọc mới nói chuyện với Bạch Tiểu Thuần.
- Hừ, đám người trong tông môn quá mục nát, không hiểu biến báo, Bạch Tiểu Thuần, ba lần làm nhiệm vụ, ta đã cắt bớt cho ngươi hai lần, ngươi vẫn phải ra ngoài làm nhiệm vụ một lần, không phải là một nhiệm vụ sao? Không coi vào đâu.
Bạch Lân cảm thấy xấu hổ, hắn thật muốn giúp Bạch Tiểu Thuần nhưng mấy năm qua hắn chặt chém tông môn quá ác, trưởng lão tông môn phụ trách việc này cắn chặt việc Bạch Tiểu Thuần không buông, hắn cũng tức giận nhưng dù sao hắn không thể làm gì, lúc này mới an ủi Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần sắp khóc, sau khi xác định một lần, nhìn thấy Bạch Lân thật không có biện pháp, hắn giúp mình giảm đi hai lần làm nhiệm vụ đã là tốt lắm rồi.
- Quân chủ, ta đứng thứ mười trong Tất Sát Bảng của Man Hoang đấy, đám người ngoài kia hận ta muốn chết, thậm chí nghĩ mọi cách giết ta, ta... Làm sao dám đi ra ngoài ah.
Bạch Tiểu Thuần xoắn xuýt.
- Không có việc gì, ngươi cải trang ăn mặc một phen là được, đi nhanh về nhanh, không có người biết rõ, việc này chỉ có ta và ngươi biết là đủ.