Lúc Bạch Tiểu Thuần đến còn cho rằng mình đến nhầm nơi, cả ngàn tu sĩ đứng thành hàng chờ đợi Bạch Tiểu Thuần, bọn họ đứng đó nhưng khí thế ngưng tụ thành một, cùng lớn tiếng hô to:
- Bái kiến đại nhân!
Tiếng hô như sấm sét vang vọng binh doanh, tiếng nói truyền khắp lãnh địa đệ tam quân, kể cả Lý Hoành Minh và các Thiên phu trưởng khác đều nghe được tiếng hô, không ít người ngạc nhiên đi ra ngoài quan sát Bạch Tiểu Thuần.
Bọn họ lại nhìn sang một ngàn tu sĩ đang xếp hàng, cảm nhận khí chất thiết huyết và hung hãn của bọn họ, dường như trong người mang theo chiến ý cực mạnh, chiến ý không nhắm vào Bạch Tiểu Thuần, mà là... Chỉ cần Bạch Tiểu Thuần ra lệnh một tiếng, hắn chỉ nơi nào bọn họ sẽ san bằng nơi dó.
- Kiêu binh hãn tướng!!
- Những người kia cảm tạ ân cứu mạng của Bạch Tiểu Thuần, cũng nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần thiết huyết tàn nhẫn, cho bọn họ kính nể và cuồng nhiệt... Bọn họ chưa triệt để báo ơn, bọn họ vẫn là tư quân của Bạch Tiểu Thuần!
Đám người Lý Hoành Minh đều phát hiện việc này, tâm thần chấn động không nhỏ.
Đây là lần đầu tiên Bạch Tiểu Thuần đi vào binh doanh của mình, hắn nhìn những thân ảnh như từng quen biết, cảm nhận khí chất hung hãn không sợ chết, máu huyết trong người hắn nóng rực, hắn dừng bước, nội tâm không ngừng nhớ lại trận chiến nửa năm trước.
Qua một lúc Bạch Tiểu Thuần thở dài, nội tâm hắn cảm động, cũng hiểu bọn họ chính là người được mình cứu khi đó.
Nhất là khi Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy ánh mắt sùng bái và cuồng nhiệt của bọn họ nhìn mình, nội tâm hắn xúc động giơ tay lên cao.
- Đi theo ta, mọi người có rượu cùng uống, có thịt cùng ăn, có chiến công cùng đoạt, lúc chạy trốn khỏi chết, mọi người cùng nhau chạy!
Bạch Tiểu Thuần rống to, hắn cảm giác lời của mình vô cùng khí phách, sau khi nói xong cả ngàn tu sĩ vô cùng vui vẻ, bọn họ cùng ôm quyền hô to.