Vô số người hít thở không thông, bọn họ phát hiện trong lầu các sụp đổ không nhìn thấy thân ảnh Bạch Tiểu Thuần.
- Không gặp đại sư!
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!
Đám người Triệu Long sững sờ, hắn và Lưu Lệ bay thẳng về phía lầu các sụp đổ, tại nơi này không có bóng dáng Bạch Tiểu Thuần đâu cả.
Vào lúc bọn họ tìm kiếm Bạch Tiểu Thuần, bên ngoài tường thành, tại vị trí chiến trường trước kia, mặc dù hiện tại không có chiến tranh xảy ra nhưng mặt đất bị tàn phá không ra hình dáng, mặc dù đã xử lý toàn bộ thi thể nhưng nơi đây vẫn bị máu huyết nhuộm đỏ giống địa ngục.
Chỉ có hung thú thích ăn thịt người trong Man Hoang mới xuất hiện tại đây, chúng không ngừng đào bới đất dưới chân tìm kiếm tay chân cụt.
Đột nhiên cả khu vực địa ngục xuất hiện gợn sóng và rung động, sau khi rung động xuất hiện và hắc quang sinh ra, dường như hắc quang hình thành phù văn nào đó.
Bốn phía có không ít hung thú đang ăn thịt người bị kinh động, chúng nhanh chóng chạy đi không dám tới gần, cùng lúc đó tu sĩ canh giác Trường thành cũng phát hiện, sắc mặt bọn họ ngưng trọng nhìn sang, thậm chí có chiến xa cũng phát hiện, trên chiến xa xuất hiện hào quang tùy thời b*n r*.
Đúng lúc này gợn sóng lan ra chung quanh và sụp đổ, một bóng người bước ra khỏi gợn sóng, trong mắt tu sĩ thủ hộ Trường thành xuất hiện sát ý, đang muốn ra tay thì có người hô to.
- Bạch đại sư!
- Là Bạch Tiểu Thuần!
Những tu sĩ thủ hộ Trường thành ngạc nhiên, bọn họ không hiểu bóng người kia xuất hiện khi nào.
Người này chính là Bạch Tiểu Thuần!
Bạch Tiểu Thuần vừa mới ra ngoài nên còn mờ mịt, hắn nhìn chung quanh và phát hiện mình đang ở nơi nào, nội tâm hoảng sợ không nhỏ.
- Tại sao lại ở nơi này?
Bạch Tiểu Thuần khẩn trương, hắn sợ đột nhiên có một đám hồn tu xuất hiện cho nên nhanh chóng bay thẳng về phía Trường thành.