Phong ấn có tác dụng gây thống khổ không cách nào hình dung, thân thể thổ dân run rẩy, hắn kêu thảm thiết, không ngờ đau đớn tới mức quỳ xuống ôm chặt toàn thân.
Đây là Bất Tử Cấm!
- Còn ai muốn chết!
Bỗng nhiên Bạch Tiểu Thuần quay đầu lại đạp lên cánh tay tên thổ dân đang quỳ rạp xuống đất, trên người Bạch Tiểu Thuần sinh ra sát khí kinh thiên, tóc dài phất phơi, dù quần áo tổn hại một nửa lộ ra làn da màu vàng, hắn giống như chiến thần đứng giữa chiến trường.
Ánh mắt hắn mang theo điên cuồng và hung tàn, hắn nhìn chằm chằm thổ dân bốn phía.
Đám thổ dân bị hắn nhìn không dám xông lên, thân thể run rẩy liên tục lui ra sau, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, bọn chúng sợ hãi khi nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bọn chúng tận mắt nhìn tình cảnh vây giết và lực chiến đấu kh*ng b* của Bạch Tiểu Thuần, hắn đã đánh chết hơn ngàn thổ dân, cho dù mượn nhờ lực phòng hộ và pháp bảo tự bạo tạo thành, nhưng trước mắt Bạch Tiểu Thuần không dùng bất cứ phòng ngự nào vẫn đánh chết ba người, lực trùng kích của việc này quá lớn.
Tiếng quát của hắn quanh quẩn, đám thổ dân chung quanh không dám nói lời nào.
Đánh chết ba thổ dân cự nhân nhìn như gọn gàng nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói lại rất vất vả, ba người kia không phẩm thổ dân tầm thường, tu vi có thể sánh ngang Kết Đan Đại viên mãn, chỉ còn cách Nguyên Anh nửa bước mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần vận dụng Bất Tử Trường Sinh Công chiến tác dụng mấu chốt trong trận đấu, không nói thứ khác, chỉ sức khôi phục cũng giúp Bạch Tiểu Thuần chiến đấu rất lâu.
Hắn mượn nhờ lực chấn nhiếp từ việc giết ba tên thổ dân trước mặt, Bạch Tiểu Thuần nhìn như uy vũ nhưng trên thực tế toàn thân đang buôn lỏng, hắn đang thừa cơ khôi phục sức khỏe.
- Ta đến!