Vào lúc hắn lao ra lại có vài trăm thổ dân cự nhân lao tới, mỗi một tên đều có sát ý kinh thiên, thậm chí hơn mười thổ dân lúc tới gần hắn liền tự bạo.
Đôi mắt Bạch Tiểu Thuần mang theo kinh hãi, hắn muốn tránh nhưng không kịp, hơn mười thổ dân cự nhân đồng thời tự bạo tạo ra uy lực kinh người, rất nhiều dung dịch ăn mòn b*n r* chung quanh, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến hóa, rất nhiều tầng phòng ngự bên ngoài thân thể hắn sụp đổ, Bạch Tiểu Thuần mượn nhờ lực trùng kích xông lên phía trước, thoát khỏi vòng vây.
Bởi vì chiến trường quá lớn, khoảng cách màn sáng trận pháp quá xa, dù tốc độ của Bạch Tiểu Thuần nhanh hơn nữa cũng không thể thoát ra ngoài, hắn dừng lại và phát hiện chung quanh lại xuất hiện vài trăm thổ dân ngăn cản đường đi.
- Bạch ma, ngươi chết chắc rồi!
- Ta muốn ăn ngươi!
Thổ dân chung quanh gào thét, bọn chúng sinh ra sát ý kinh người, thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, ánh mắt càng điên cuồng hơn trước..., hắn nâng tay phải điều động ba pháp bảo bay về phía trước và tự bạo.
Pháp bảo tự bạo uy lực kinh người, trong tiếng nổ vang đã có mấy trăm thổ dân nổ tan nát, không chờ Bạch Tiểu Thuần tiếp tục bỏ chạy, lại có mấy trăm thổ dân lao lên lấp chỗ trống.
Bọn chúng muốn dùng phương thức hao tổn Bạch Tiểu Thuần tới chết.
Trăm đại tù trưởng thổ dân đều đồng ý sử dụng phương thức như vậy, bọn chúng cười lạnh, biết rõ Bạch Tiểu Thuần không có gì ngoài ý muốn hẳn phải chết không thể nghi ngờ, thậm chí đã có mấy đại tù trưởng rời khỏi khu vực đang đứng tiến về phía Bạch Tiểu Thuần.
Các đại tù trưởng khác cũng tản ra đánh chết cường giả và Thiên phu trưởng năm đại quân đoàn!
Cả chiến trường vô cùng hỗn loạn, Trần Hạ Thiên trên bầu trời sốt ruột, thủ đoạn chiến tranh như vậy chưa từng xuất hiện bao giờ, lần này xuất hiện nên hắn không kịp trở tay, hắn cũng không thể làm gì, bởi vì đã có nữ tử áo đỏ ngăn cản nên hắn khó nghịch chuyển càn khôn.