Không bao lâu chúng đã ngưng tụ với nhau tạo thành một cái đầu lâu, đầu lâu kia cao ba ngàn trượng và máo tóc dài, gương mặt nhìn như con gái nhưng đôi mắt vô cùng âm lãnh, đầu lâu sinh ra khí thế bao quát thiên địa.
Trên đỉnh đầu lâu có một thân ảnh như ẩn như hiện, thân ảnh này mơ hồ nhìn không rõ nhưng có thể phát hiện đây là con gái, nàng đứng đó như dung hợp thiên địa và uy áp cường đại bao quá tường thành.
Nhiều người đã giật mình khi nhìn thấy điểm này.
- Trần Hạ Thiên!
Nữ tử trên đầu lâu mặc quần áo màu đỏ, nàng nhìn tường thành với ánh mắt sắc lạnh, tiếng nói the thé không lớn nhưng vô cùng quỷ dị, giọng nói bao phủ tứ phương và vượt qua phòng ngự của tường thành truyền vào chủ thành, tất cả người nghe được câu nói đều chấn động tâm thần, đầu óc ông ông, dường như bọn họ đặt mình trong ảo cảnh, tu sĩ năm đại quân đoàn không ngừng ôm đầu kêu thảm thiết.
Trăm người dưới trướng Bạch Tiểu Thuần cũng run rẩy rất mạnh, có không ít người thất khiếu chảy máu và kêu la thảm thiết, Bạch Tiểu Thuần cũng rung động, hắn cảm giác có hai cây dao găm đâm thẳng vào tai và vô số hung thú gào thét, cũng may Kim Đan của hắn sinh ra khí tức Thiên Đạo áp chế khí huyết.
- Thiên Nhân!
Bạch Tiểu Thuần hít khí lạnh, đột nhiên trong tháp cao vị trí con mắt vĩ đại có một đạo hào quang sáng ngời bay ra ngoài, mặc dù hiện tại không phải lúc trời tối nhưng trong và ngoài Trường thành tối tăm mờ mịt, cả vùng đất biến thành âm u.
Con mắt vĩ đại trên tháp cao tỏa ra hào quang bao phủ thiên địa, bầu trời cũng đã sáng hơn không ít, hiện tại con mắt vĩ đại như hóa thành mặt trời chiếu sáng Trường thành.
Hào quang bao phủ nơi nào, tu sĩ nơi đó đều khôi phục bình thường, ảo cảnh và âm thanh hung thú gào thét cũng biến mất..