Mỗi ngày Bạch Tiểu Thuần ăn Linh Căn giống con thỏ gặm củ cải, thậm chí lúc luyện dược sẽ mang ra cắn vài cái, lại qua mười ngày, trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần sinh ra tiếng nổ vang, Bất Tử Cân không ngừng lan tràn khắp cánh tay phải.
Khi bao trùm tới từng ngón tay, trong cánh tay phải sinh ra lực lượng sử dụng không hết, Bạch Tiểu Thuần kích động nắm chặt nắm đấm, hắn nghe hư vô sinh ra âm thanh ken két như sắp vỡ vụn.
Thậm chí hắn cảm thấy thời khắc mình xiết chặc nắm đấm như đang cầm hư vô, thời khắc này hắn đã có thể sử dụng lực lượng thân thể ảnh hưởng đến hư vô.
- Đã tu thành hai tay, hai chân!
Bạch Tiểu Thuần hưng phấn nhìn hai tay, hắn có thể cảm nhận được lực lượng vô hạn trên cánh tay.
- Với ta nơi này không khác gì thánh địa Huyết Khê Tông.
Bạch Tiểu Thuần kích động, tu hành Bất Tử Trường Sinh Công hao phí rất nhiều tài nguyên, càng về sau tiêu hao càng lớn, hắn biết rõ nếu bỏ qua cơ hội ngày hôm nay, bằng vào thực lực của hắn ít có khả năng tu hành Bất Tử Cân đến tình độ hiện tại.
Cũng không phải sao, lúc trước hắn đạt tới Kim Đan hậu kỳ nhưng Bất Tử Cân chỉ bao phủ chân trái mà thôi.
Giá trị Linh Căn lớn đến mức không cách nào hình dung, hắn khó có khả năng tu hành Bất Tử Trường Sinh Công đến mức này, Bạch Tiểu Thuần không biết hắn ăn Linh Căn mấy ngày qua chính là một nửa số lượng dự trữ trong bảo khố của Tinh Không Đạo Cực Tông.
Dù sao không thể gieo trồng Linh Căn, chúng sinh trưởng khó khăn, phần lớn chỉ tồn tại trong bí cảnh, dưới trăm năm sẽ vô dụng, chỉ có ngoài trăm năm mới có thể sử dụng luyện dược.
- Chỉ kém thân thể và đầu, tiếp tục vài năm nữa, ta có thể tu hành Bất Tử Cân đến đại thành, thậm chí có thể chạm vào gông cùm tầng thứ ba!
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng kích động, hắn cảm nhận thực lực của mình một chút, đắc chí vừa lòng ngẩng đầu nhìn trời, hắn đã có sức đánh một trận với đại sư huynh Triệu Thiên, hơn nữa phần thắng của hắn rất lớn.