Công lao này đại biểu vinh quang vô thượng, nhất định có thể danh truyền thiên cổ, nghĩ tới đây Bạch Lân rung động rất mạnh, ánh mắt hắn đảo qua chiến trường, cuối cùng nhìn sang Bạch Tiểu Thuần.
- Tiểu Thuần, căn cứ Thiên Nhân lão tổ phán đoán, cuộc chiến lần này sắp kết thúc, nhưng trên thực tế trong mấy tháng kế tiếp sẽ có một lần trùng kích thật lớn!
- Có lẽ trong trận chiến lần sau sẽ có đại năng Thiên Nhân Cảnh tham chiến... Việc này có Trần tiền bối phụ trách, chúng ta cũng không giúp được gì, chiến tranh lúc đó sẽ vô cùng to lớn, thổ dân và hồn triều tham gia với số lượng khổng lồ.
- Cho nên ngươi phải nhanh chóng luyện chế Tụ Hồn Đan, nếu có khó khăn ngươi cứ nghĩ biện pháp, lại luyện chế một ít tạc lô thật lớn, tốt nhất sau khi nổ tung uy lực mạnh hơn lúc trước mấy lần là đủ.
Bạch Tiểu Thuần nhìn ra ngoài tường thành, nội tâm hắn không nguyện ý tiếp tục tạc lô, hắn cảm giác mình là dược sư, dược sư cần luyện đan dược chứ không phải tạc lô, huống hồ tạc lô là ngoài ý muốn khi luyện chế.
Nếu là lúc hắn vừa tới Trường thành thì không dễ cự tuyệt, lúc đó Bạch Tiểu Thuần cảm giác mình nên nhẫn nhịn làm việc, hiện tại hắn đã là đại sư, hắn có quyền cự tuyệt.
- Bạch quân chủ, việc này đừng nhắc lại...
Không chờ Bạch Tiểu Thuần nói xong, đột nhiên Bạch Lân biến sắc, cùng lúc đó bốn phía có tiếng kinh hô vang lên.
Bên ngoài tường thành có hơn trăm người lao tới với tốc độ cực nhanh, trên đường tiến lên không sợ sinh tử, hơn trăm cự nhân thân thể to lớn và cao không dưới hai mươi trượng, hiển nhiên đều là cường giả trong bộ lạc, trên người mang theo chấn động không tầm thường.
Hơn trăm người tấn công liều chết hấp dẫn sự chú ý của tường thành, hơn trăm người cùng tự bạo sinh ra nổ lớn, tiếng nổ hấp dẫn nhiều người chú ý, trong vụ nổ có ba đạo hào quang như mũi tên nhọn xuyên thấu hư vô bay tới biên giới tường thành.